Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Thế giới thú nhân là như thế nào, đó là một thế giới mà người địa cầu khó có thể lý giải được.
Ít nhất Dung An cho rằng như vậy, tinh hệ này không có nữ nhân, chỉ có nam nhân có thể biến thân thành dã thú và nam nhân không thể biến thân, người trước là giống đực, người sau là giống cái, nam nhân có thể sinh hài tử.
Dung An cảm giác được ác ý dày đặc đến từ thế giới này, may mắn cậu xuyên vào một cái thai thú nhân có thể biến thành Bạch Mao cẩu, đây là do mỗ phụ cậu nói cậu được di truyền hình thú của tộc mỗ phụ, nhưng đến khi cậu hai mươi tuổi, hình thú cũng cũng chỉ lớn như con mèo ở địa cầu, điều này làm cậu không dám ở trước mặt mọi người biến thành hình thú.
Nhìn các thú nhân khác đều có thể biến thành thú nhân cao mấy mét, còn cái tiểu thân thể của mình, Dung An lại lần nữa cảm thấy thế giới này đối với nhân sĩ xuyên qua là cậu tràn ngập ác ý.
Nhưng mà, một năm này, cậu đi theo phụ thân cùng mỗ phụ đến Đế Tinh, ở tại chủ trạch Dung gia. Ngày hôm sau khi vào đại học, Dung An cùng người khác làm một trận, lúc đó cậu không bị đánh đến biến về hình thú, nhưng khi trên đường về nhà lại biến về thú hình.
Xui một cái chính là trời nổi lên mưa to, Bạch Mao "cẩu" đáng thương thảm hề hề mà ghé vào dưới tàng cây, lúc này thật sự là muốn bò cũng không bò dậy nổi.
Lá trên cây bị gió mạnh thổi rơi xuống người Bạch Mao "cẩu" cũng che hết hơn phân nửa cái thân thể nho nhỏ kia, lá cây thật này thật lớn a, Dung An nhịn không được liếm hai móng vuốt.
Và sau đó, Dung An bị đại đế đi ngang qua nhặt đi rồi.
Vương của đế quốc Áo Nhĩ Đặc Mặc Sĩ Phong đã gần một trăm tuổi, nhưng mà, hắn còn không có lão bà, cũng không có ái nhân, càng không có tình nhân. Đây là một chuyện rất nghiêm trọng, Mặc Sĩ Phong đối với giống cái nào cũng không có hứng thú, thẳng đến hai mươi năm trước, hắn mơ thấy một vật nhỏ lông trắng, hắn nghĩ hắn đã gặp được tình yêu đích thực.
Đây cũng là đặc tính của người hoàng tộc Mặc Sĩ gia ở đế quốc Áo Nhĩ Đặc, bọn họ cả đời chỉ yêu một người, chỉ cần bạn lữ mệnh định sinh ra thì bọn họ có thể mơ thấy bạn lữ, chỉ là khi bạn lữ chưa xuất hiện trước mặt thì khuôn mặt trong mộng kia chỉ mơ mơ hồ hồ. Vì thế bọn họ luôn muốn quăng ngã và cường hoá cái kỹ năng gà mờ này!
Nhìn một đoàn lông trắng trong ngực, tâm Mặc Sĩ Phong đều mềm, nhìn đi, Kỳ Lân cỡ nào đáng yêu a, lại là thánh Bạch Kỳ Lân cao quý nhất trong lời đồn, không lâu nữa bọn họ sẽ có thêm rất nhiều rắn nhỏ nha. Bởi vì hình thú của Mặc Sĩ Phong là một con Phệ Thiên Mãng, mà Kỳ Lân còn là giống cái cao cấp, so với giống cái bình thường giá trị dựng dục càng cao, mà thánh Bạch Kỳ Lân còn là Kỳ Lân cao cấp nhất. Quả nhiên mấy thứ trong mộng đều là sự thật, vui sướng êm đẹp nhặt được một con Kỳ Lân.
Mặc Sĩ Phong quyết định trở về tuyệt đối phải giấu Kỳ Lân cho tốt, không thể bị người phát hiện, nga, không, hẳn là sớm công bố việc hắn tìm được vương hậu, như vậy thì không ai dám cùng hắn tranh đoạt Kỳ Lân.
Bị Mặc Sĩ Phong ôm chặt lấy, Dung An nghĩ cái ôm này rất ấm áp, đây là bị người ta xem là sủng vật đi, nhất định là bị người ta xem thành sủng vật rồi. Làm một con cẩu có chứng bạch tạng, đây là do phụ thân với mỗ phụ không đáng tin cậy của Dung An nói, Dung An đặc biệt không thích ở trước mặt người khác lộ ra một mặt nhu nhược này.
Về sau gặp lại người này, nhất định phải đi đường vòng!
Vươn móng vuốt muốn đẩy người đang ôm mình ra, nhưng về điểm lực độ này của Dung An có thể trực tiếp bị xem nhẹ, Mặc Sĩ Phong thậm chí cho rằng tiểu gia hỏa đang cùng mình chơi đùa. Đẩy vài cái, Dung An đang bị thương cảm thấy buồn ngủ mà đánh hai cái ngáp, sau đó, ngủ rồi.
Mặc Sĩ Phong nhìn chằm chằm đoàn bông trắng trong ngực lại nghĩ đến lông của tiểu Kỳ Lân còn ướt, ngủ như vậy có thể cảm mạo hay không, vội hạ lệnh cho tài xế nhanh chóng hồi cung.
Sau khi trở lại hoàng cung, Mặc Sĩ Phong lập tức triệu ngự y tới làm kiểm tra toàn thân cho tiểu Kỳ Lân.
"Bị băng hệ dị năng làm tổn thương, có chút bị đông cứng." Thầy thuốc tức giận, vậy mà có người dám ngược đãi giống cái, ngược đãi Kỳ Lân, tội này tuyệt đối không thể tha, nên phán lưu đày đến chỗ Tháp Tháp tinh hoang vắng nơi nơi đều là dị thú, "Tiểu Kỳ…… Vương hậu dạ dày cũng có chút không tốt, phỏng chừng trường kỳ bị người cho ăn loại thịt khó có thể tiêu hóa."
"Băng hệ dị năng? Ăn thịt khó có thể tiêu hóa?" Mặc Sĩ Phong một khuôn mặt lạnh, không nghĩ tới dưới sự thống trị anh minh của hắn, những người đó cũng dám ngược đãi Kỳ Lân, "Chữa khỏi cho em ấy."
Trong lúc ngủ mơ Dung An cũng không biết mình từ một con Bạch Mao "cẩu" có chứng bạch tạng biến thành thánh Bạch Kỳ Lân cao quý, lại từ giống đực biến thành giống cái. Phải biết rằng nếu hiện tại cậu thanh tỉnh, nhất định sẽ bị kinh ngạc đến ngây người.
Sau khi uy tiểu Kỳ Lân uống dược tề đặc chế, Mặc Sĩ Phong đem đoàn bông trắng ôm đến phòng ngủ, mà hắn hạ lệnh triệu tập mấy bộ ban có quan hệ, đây là một chuyện lớn, nhất định phải tra xét cho tốt. Nếu mình đến chậm một bước, tiểu vương hậu của mình cũng không còn.
Lúc này, phụ thân Dung An bị gọi vào trường học, chỉ vừa mới khai giảng có hai ngày thì đánh lộn với người khác, nguyên nhân là trên người Dung An có hơi thở của Kỳ Lân quả cao cấp, có thú nhân cho rằng Dung An tuổi còn trẻ đã thông đồng với Kỳ Lân, còn bắt Kỳ Lân cho cậu Kỳ Lân quả.
Dung nhị thiếu nghe chủ nhiệm giáo dục nói xong, khiếp sợ, con của hắn nơi nào có Kỳ Lân quả cao cấp a, nhất định là người khác vu hãm con trai, phải biết rằng con trai ngốc cũng chỉ là một con tiểu bạch, mấy năm nay cũng không thấy lớn lên, bằng không con trai cũng sẽ không dám ở trước mặt bọn họ biến thành hình thú. Mà con trai bé nhỏ hiện tại không về nhà, cũng không ở trường học, chắc đang một mình liếm miệng vết thương đi.
"Các anh điên rồi hả, nếu con trai tôi có Kỳ Lân quả cao cấp thì sao có thể yếu như vậy." Dung nhị thiếu cho rằng con trai nhỏ của mình yếu đến bạo, có một khuôn mặt xinh đẹp thì ích lợi gì, hình thú nhỏ còn chưa tính, sức lực cũng nhỏ đến đáng thương, "Các anh không hủy dung nó đi, về sau không tìm được giống cái thì làm sao bây giờ?"
Phụ thân của thú nhân đánh nhau với Dung An thấy Dung nhị thiếu phẫn nộ như thế cũng không biết nói gì cho phải, lúc không phải nên quan tâm con trai có bị thương hay không sao, sao mà chỉ lo đến dung mạo vậy hả.
"Dung……"
"Con trai của tôi đi đâu rồi?" Dung nhị thiếu là một hùng ba ba, sao mà thèm nghe chủ nhiệm giáo dục nói gì nữa, "Con trai đáng thương a."
Chủ nhiệm giáo dục yên lặng nhìn Dung nhị thiếu cứng rắn bức ra một giọt nước mắt, thân là một thú nhân mà lại càn quấy như thế. Đồn đãi bên ngoài quả nhiên đúng, ngàn vạn đừng giảng đạo lý với Dung nhị thiếu, bởi vì thời điểm đối phương giảng lại đạo lý cho anh thì tức chết anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!