Chương 50: Hai khuôn mặt trên tranh

Ngày thường, Tuyên Nguyệt Ninh quen dậy sớm để nấu cơm cho cả nhà, nhưng hôm nay đánh thức nàng dậy là tiếng người nói chuyện ngoài cổng, cứ như có mấy chục con muỗi vo ve bên tai.

Nàng bực bội trở mình, kéo chăn trùm kín đầu, lại nghe có tiếng gõ cửa tại cổng nhà mình vang lên, ai mà lại đến làm phiền vào lúc sớm như vậy chứ?

Vừa ngáp vừa đẩy cửa phòng bước ra, trong sân cây hòe đẫm sương, cành lá xanh mướt vươn ra ngoài viện. Chẳng lẽ mấy người ngoài cửa tới đây làm thơ cây hòe à? 

Tiến lại gần cửa, nàng đã nghe rõ bọn họ đang bàn tán cái gì.

"Ngươi nói xem, đạt hạng nhất trong kỳ "Rút giải" thì có ích gì? Ngay cả ta cũng nhận được thiệp mời nhập học từ Châu Học, Bùi lang tuy có tài danh sánh ngang Trịnh Bát lang, cũng chẳng lấy được danh ngạch Hương Cống Sinh."

"Hắn đã nổi bật hôm "Rút giải" rồi thì thôi chứ, đã vậy dạo gần đây ai ai cũng một câu Bùi lang, hai câu Bùi lang, chỉ là bắt được hai tên trộm thôi mà, có gì đặc biệt hơn người đâu?"

"Đúng đó, tạo cơ hội cho hắn đắc ý khoe khoang. Nếu bọn trộm đó vào nhà ta, ta cũng có thể bắt chúng ra trị tội, mà chẳng cần dùng đến bức tranh làm gì cả!"

Nghe mấy câu đốp chát này, Tuyên Nguyệt Ninh liền đoán được thân phận những kẻ đang nói chuyện ngoài cửa – nhất định là mấy tài tử cùng tham gia "Rút giải" với Bùi Ngụ Hành.

Sao hả? Không phục à?

Nếu trộm thật sự vào nhà các ngươi, ta e là các ngươi sẽ sợ đến vãi cả ra quần, đứng đó mà dõng dạc đòi bắt người?

Cửa gỗ lại vang lên tiếng đập mạnh. Nén giận, Tuyên Nguyệt Ninh lạnh mặt mở cửa, nói luôn:

"Trái một câu chê Bùi lang, phải một câu mắng Bùi lang, các ngươi còn đến phá giấc mộng đẹp của người ta làm gì? Ít nhất ta biết Bùi lang sẽ không sau lưng nói xấu người khác như các ngươi!"

Bọn tài tử kia tưởng nàng cũng giống như các bá tánh khác, thật lòng cảm thấy Bùi Ngụ Hành bắt được trộm là một công lớn, nên mới lên tiếng bênh vực hắn. Giờ phút này bị nàng nói vậy, đều có chút xấu hổ.

Một người trong bọn họ chỉ tay vào nàng, kinh ngạc nói: "Ngươi và Trịnh Bát lang sao giống nhau quá vậy? Chẳng lẽ là người cùng tộc?"

Hai người còn lại nghe vậy cũng chăm chú nhìn nàng: "Thật sự rất giống."

"Tiểu lang quân, ngươi là người cùng tộc Trịnh Bát lang sao? Bát lang và bọn ta là bạn thân cùng trường. Hôm nay chúng ta đến chào hỏi Thôi lão, chẳng qua đến sớm quá, Thôi gia còn chưa mở cửa. Có thể cho chúng ta xin một ngụm nước không?"

"Phải đó, phải đó, vừa nãy chỉ là hiểu lầm. Ngươi nhìn đi, Bát lang đi cùng bọn ta đấy."

Tuyên Nguyệt Ninh ló đầu nhìn theo hướng tay người kia chỉ – trước cửa Thôi gia quả thật có năm sáu vị tài tử áo dài tay rộng, người thì ngâm thơ đối đáp, người thì bàn về âm luật, vây quanh ở giữa chính là Trịnh Tử Duệ đang được mọi người thỉnh giáo, nổi bật nhất trong bọn họ.

Nghe thấy có người gọi tên hắn, hắn quay đầu lại, chỉ thấy một bóng người thoắt cái đã trốn khỏi mép tường, theo sau là tiếng đóng cửa thật mạnh.

Ba vị tài tử trước cửa sững người, phục hồi lại tinh thần thì thấy Trịnh Tử Duệ đã tới gần, tức giận hỏi: "Bát lang, người này là người cùng tộc với ngươi à? Sao không hiểu lễ nghĩa gì hết thế?"

"Người cùng tộc?" Trịnh Tử Duệ lắc đầu. "Trong nhà ta không có ai sống ở Hành phường cả."

Trịnh gia là đại tộc đứng đầu trong thế gia, dù có tổ địa ở Việt Châu, họ cũng sống ở trung tâm nơi tứ đại gia tộc cư trú. Sao lại có người thân sống tại Hành phường này được chứ?

Tuyên Nguyệt Ninh bưng nước quay lại, trong lòng không ngừng tự nhủ: nàng và Trịnh Bát lang đã chẳng còn quan hệ gì, nàng là Tuyên Thất nương, muội muội của Bùi Ngụ Hành.

Hôm nay trùng hợp gặp hắn, sau này chắc chắn còn chạm mặt, tránh cũng không thể tránh mãi. 

Nếu né tránh quá đáng, ắt sẽ bị Bùi Ngụ Hành phát hiện, chi bằng cứ tự nhiên mà giấu đi ánh mắt người khác.

Nghĩ vậy, nàng mở cửa, đưa nước cho ba vị tài tử kia, không buồn liếc nhìn Trịnh Bát lang.

Hắn cao hơn nàng rất nhiều, nàng không muốn phải ngẩng đầu lên nhìn để mỏi cổ.

Ba người kia thấy nàng đưa nước, đã khát còn tỏ vẻ chê bai, một người nói: "Có thể lấy cho chúng ta vài bát trà không? Chúng ta người nhiều, này…đều uống chung một chén thế này thì…"

Tuyên Nguyệt Ninh cười nhạo: "Vậy thì khỏi uống."

Nàng có lòng tốt mang nước cho, vậy mà còn bị chê bai, liền định thu hồi lại, thì Trịnh Tử Duệ giơ tay cản lại, đón lấy bát nước, một hơi uống sạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!