Khiến bọn trộm tặc trong vùng sa lưới, danh tiếng Bùi Ngụ Hành càng vang dội, đã vậy còn phá vỡ bức tường ngăn cách giữa văn sĩ và bá tánh.
Tùy tiện tìm một người dân hỏi xem có biết Bùi lang là ai không, người đó sẽ nhìn ngươi bằng ánh mắt kỳ quặc, như thể không biết Bùi Ngụ Hành là chuyện rất kỳ quặc.
Có người tài hoa đã đem chuyện bắt bọn trộm tặc đêm ấy soạn thành khúc hát, khiến ai ai cũng ngâm nga tán thưởng, giai điệu khiến lòng người rung động, nhanh chóng lan truyền khắp Việt Châu.
Nếu nói ở Việt Châu hiện tại ai hấp dẫn ánh mắt các cô nương nhất, thì không ai khác ngoài Bùi Ngụ Hành.
Cái gì? Ngươi nói sức khỏe của chàng ấy không tốt?
Các cô nương phất khăn tay, bọn ta không thèm để ý điều này, Bùi lang có tài trí có dung mạo là đủ rồi, dù sao các nàng cũng biết mình không gả cho chàng được, từ xa nhìn đã mãn nguyện rồi.
Các học sinh đều đỏ mắt ghen ghét Bùi Ngụ Hành, bọn họ đi dự nhiều văn hội như vậy chẳng phải cũng vì muốn có một chút danh tiếng, thế mà Bùi lang quá là may mắn, bắt được trộm tặc mà nổi danh!
Có tài tử đến từ Trường An than thở, lại phải sống tiếp dưới cái bóng tài hoa của Trịnh Tử Duệ và Bùi Ngụ Hành.
Rút cuộc vì cái gì mà Bùi Ngụ Hành lại có mặt ở Việt Châu?
Người đang là trung tâm bàn tán
- Bùi Ngụ Hành, ngoài việc cảm thấy hàng xóm xung quanh nhà đối với hắn vô cùng thân thiện nhiệt tình ra, còn lại chẳng có gì thay đổi trong sinh hoạt của hắn.
Nếu Tuyên Nguyệt Ninh nghe thấy tiếng lòng của hắn, nhất định sẽ cười khổ hai tiếng. Hắn chẳng cảm nhận được gì, bởi vì hắn có ra khỏi cửa đâu!
Đêm đó thức trắng bắt trộm tặc, ngày hôm sau thì lại dốc hết tâm lực ra làm chứng, lại phải lo bịt kín miệng trộm tặc, Bùi Ngụ Hành đã bị Tuyên phu nhân cùng nàng cưỡng chế ở trong nhà nghỉ ngơi.
Ngay cả Triệu Hoán Thần muốn đến thăm cũng bị Tuyên Nguyệt Ninh khuyên đi về.
Cái gì cũng đừng nghĩ, cái gì sách cũng không được đọc, phải ngoan ngoãn ở nhà uống thuốc, chưa tăng lên được hai cân thì đừng hòng bước ra cửa.
Thấy rảnh rỗi à? Trong nhà còn có Bùi Cảnh Chiêu và Bùi Cảnh Ký, thấy đầu mình đầy học vấn mà không có chỗ dùng, vậy dùng nó dạy hai đứa nhỏ học đi.
Khổ cho hai đứa nhỏ, giờ thấy huynh trưởng hận không thể đi đường vòng, hàng xóm biết Bùi gia muốn chỉnh đốn nề nếp, cũng không dám đưa con nhà mình đến học, thế nên chỉ còn hai đứa nhỏ đáng thương trực tiếp đối mặt Bùi Ngụ Hành.
Bùi Ngụ Hành giảng bài cho hai đứa, luôn ưa nói có sách mách có chứng, nên lúc nào cũng kèm theo chuyện xưa. Ban đầu hai đứa nhỏ còn nghe đầy hứng thú, nhưng liên tiếp ba ngày đều ngồi cùng một chỗ, đã vậy mỗi ngày còn phải thuật lại câu chuyện xưa đó một lần, ngay cả Bùi Cảnh Ký — đứa nhỏ vốn ngoan — đều không ngồi yên nổi, huống gì là đứa hiếu động như Bùi Cảnh Chiêu.
Thấy Bùi Cảnh Ký được đưa đến sư phụ dạy võ, không cần học với huynh trưởng nữa, Bùi Cảnh Chiêu liền chạy tới phòng Tuyên phu nhân, năn nỉ muốn học võ, bị bà thẳng thừng từ chối, nhưng cũng chỉ cho nàng một chiêu khác, đi tìm a tỷ học vẽ tranh.
Sau vụ kẻ trộm đột nhập, Tuyên phu nhân cũng thay đổi suy nghĩ, không còn cấm Bùi Cảnh Ký học võ nữa. Bà đã hiểu con cái có phúc của con cái, nếu Ký nhi trưởng thành muốn lập công danh bằng con đường võ tướng, vậy bà nên ủng hộ con mình.
Lần này đều nhờ Bùi Ngụ Hành và Tuyên Nguyệt Ninh nhanh trí mới lấy lại được tiền tài, nhưng nếu có chút sơ suất… Bà chẳng dám nghĩ tiếp. Trong nhà có một nam nhân biết võ cũng không phải chuyện xấu.
Nhưng mà nữ nhi… dù có là nữ nhi nghịch ngợm gây sự cũng không được học võ!
Tuyên Nguyệt Ninh ôm vài xấp vải mua từ Văn Nhai Các trở về, trên đường gặp sư phụ dạy võ đang đưa Bùi Cảnh Ký về nhà. Nàng liền nhận lấy đứa nhỏ từ tay ông, nhưng ông còn chủ động cầm vải dệt, đưa nàng và Bùi Cảnh Ký về tận nhà.
Nàng nói phải cảm tạ ông, ông liền xua tay bảo không cần, nhà ông cũng bị trộm, nếu không có Bùi lang, không biết giờ đã ra sao.
Người đàn ông chất phác nói xong liền rời đi, nói còn phải về sắc thuốc cho thê tử đang bị bệnh nặng.
Vốn là nhà họ phải tự đưa đón Bùi Cảnh Ký đi học, hiện tại đều biến thành sư phụ tự đưa đón đệ tử luôn, không thể không cảm kích sư phụ. Những người biết ơn Bùi Ngụ Hành như sư phụ, còn rất nhiều.
Người mỗi ngày ra ngoài như Tuyên Nguyệt Ninh là cảm nhận rõ nhất, nhất là người dân ở Hành phường. Nếu nàng đi qua cửa hàng rượu, cửa hàng mới nấu ra loại rượu mới, chủ tiệm nhất định phải nhét vào tay nàng, nàng từ chối họ liền giận dỗi, nói không phải cho nàng, là cho Bùi lang!
Nhưng nàng vừa nhận bình rượu đó, thì các cửa hàng rượu khác đều mang mỗi cửa hàng một bình rượu đến đưa cho nàng, nàng không nhận thì hỏi có phải ghét bỏ cửa hàng nhà họ không, tại sao chỉ nhận rượu cửa hàng khác? Một mình nàng không mang về nổi, liền có người dân không lấy tiền, giúp nàng đặt đồ vật lên xe bò, kéo về tận nhà.
Chỉ tiếc Bùi gia không có ai tửu lượng cao, ngoài giữ lại một bình rượu hổ phách, còn lại đều tiện nghi cho nhà Thôi gia ở bên cạnh.
Phu nhân của Thôi gia đã trở lại, ôm lấy Thôi Quân Dao khóc một trận, sau đó tuôn ra một tràn quở trách Thôi Lăng. Lúc đó Tuyên Nguyệt Ninh mới biết, thì ra phu nhân nhà hàng xóm cũng biết mắng người, mà còn mắng không cần dùng lời th* t*c, nhưng vẫn khiến người ta chịu không nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!