Chương 45: Thẩm vấn ở công đường

Gà trống gáy vang "khanh khách", âm thanh này cũng đều lục đục từ các viện dần vang lên.

Bên ngoài bận rộn cả đêm, nhóm người Bùi Ngụ Hành vừa về đến Thôi gia đã ngửi thấy mùi canh gà tỏa ra trong viện.

"Lão gia, Bùi Lang, các ngài đã về rồi," đám người hầu Thôi gia vui vẻ ra đón, còn đặc biệt ân cần nói với Thôi Lăng: "Lão gia yên tâm, Ngũ nương đã uống thuốc, giờ đang ăn mì, tinh thần trông cũng không tệ."

Thôi Lăng râu mép dựng đứng, vừa nghe câu này cũng bất chấp đang có Bùi Ngụ Hành, chân bước như gió, đi thẳng tới khuê phòng của Thôi Quân Dao.

Từ phòng bếp, Tuyên Nguyệt Ninh nghe thấy động tĩnh liền bưng bát canh gà đi ra, liền nhìn thấy Bùi Ngụ Hành đầy vẻ mệt mỏi.

Bên cạnh hắn là ba người nha dịch quen mặt, một người vai rộng lưng to, trông vô cùng dũng mãnh, nhưng nói chuyện với hắn rất khách khí: "Bùi Lang, ngài có cần nghỉ ngơi một chút không?"

Đôi mắt Bùi Ngụ Hành đầy vằn đỏ, đi ba bước là lại phải dừng lại lấy hơi một lần, khiến ba nha dịch hộ tống hắn cứ cảm thấy như đang hộ tống một búp bê sứ mong manh.

"Không sao."

Vừa nói xong câu đó, ngẩng đầu lên đã thấy Tuyên Nguyệt Ninh mặc váy hồng nhạt bước đến, đôi mày của nàng nhíu chặt, ngay đến nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt cũng như mang theo ý khiển trách.

Tới trước mặt hắn, nàng dúi luôn bát mì trong tay vào tay hắn, quan sát hắn kỹ càng từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng lại nơi khóe môi hắn. Vì có người ngoài, nàng không tiện lau son môi cho hắn, đành thúc giục: "Ta lưu phần mì gà này cho ngươi, mau ăn đi."

Nói xong mới sực nhớ ra hiện tại đang ở trong viện Thôi gia, Bùi Ngụ Hành sẽ không chịu ngồi ăn tại đây, trong lòng thầm mắng hắn phiền phức, rồi quay sang ba nha dịch nói nàng cũng để phần mì cho bọn họ trong phòng bếp.

Ba nha dịch bụng đã đói meo, nghe Tuyên Nguyệt Ninh còn để phần mì cho họ liền cảm tạ rối rít, rồi đi theo người hầu nhà Thôi gia.

Tuyên Nguyệt Ninh đưa Bùi Ngụ Hành đến chỗ hai đứa nhỏ nghỉ ngơi tối qua, dù sao bây giờ cũng đang ở Thôi gia, không thể hành xử tùy tiện như ở nhà.

Canh gà còn ấm truyền từ đầu ngón tay dần lan khắp thân thể, hắn không nhịn được dùng cả lòng bàn tay đỡ lấy, mong tiếp nhận thêm chút hơi ấm.

Hai đứa nhỏ hôm qua cũng bị lăn lộn quá sức, giờ đang ngủ say.

Bùi Ngụ Hành ngồi trên ghế, chỉ lẳng lặng nhìn bát mì nhạt nhẽo trước mặt, Tuyên Nguyệt Ninh duỗi tay gõ mu bàn tay hắn: "Đang nghĩ gì thế, mau ăn đi!"

Hắn cầm đũa, từ tốn ăn từng miếng. Mì thấm đẫm vị canh gà, còn có thịt gà được Tuyên Nguyệt Ninh băm nhỏ, đang ăn được nửa bát thì thấy bên dưới xuất hiện một màu trứng trắng.

Tuyên Nguyệt Ninh thấy hắn ngoan ngoãn ăn mì, lửa giận vì hắn không biết quý trọng thân thể lúc nãy cũng dịu đi: "Mau ăn đi, ta cố tình cho ngươi thêm quả trứng, ăn xong còn phải uống thuốc đấy, ta đã nấu sẵn rồi, không được trốn."

Chiếc đũa nhẹ chạm vào, tách phần trứng màu trắng, làm lòng đỏ vàng óng chảy ra. Hắn khẽ cười một tiếng "Được", giọng nhẹ đến mức Tuyên Nguyệt Ninh cũng không nghe rõ.

Tuyên Nguyệt Ninh vừa xem hắn ăn cơm, vừa cầm quạt hương bồ, quạt cho hai đứa nhỏ mặt đỏ bừng đang nằm ngủ, đến khi tận mắt thấy hắn uống thuốc xong mới nghiến răng hỏi chuyện mấy tên trộm tối qua: "Các ngươi bắt được bọn chúng chưa? Có tìm lại được đồ bị chúng trộm không?"

Bùi Ngụ Hành vốn định lấy khăn tay lau khóe môi dính thuốc đắng, nhưng khi chạm vào khăn trong tay áo thì khựng lại – đó không phải khăn của hắn, mà là của Tuyên Nguyệt Ninh. Khăn của hắn đã bị bẩn lúc che miệng trốn dưới gầm giường, chưa kịp giặt.

Sắc mặt hắn ngẩn ra một lúc, rồi lập tức trở lại bình thường, mặc kệ chiếc khăn tay đó không lấy ra, đầu lưỡi theo bản năng l**m môi dưới, lập tức cảm thấy đắng, khẽ hít một hơi.

Tuyên Nguyệt Ninh nghe tiếng hít khí đó, lập tức ngồi thẳng dậy: "Sao vậy? Không khỏe à?"

"Không sao." Thấy nàng vẫn nhìn chằm chằm, hắn nói tiếp: "Bọn chúng đều bị bắt rồi, đồ ăn trộm chưa kịp xử lý, giấu hết trong nhà, người và tang vật đều có đủ."

"Thật tốt quá!"

Nàng phấn khích đến mức nhảy phắt khỏi giường, suýt đánh thức hai đứa nhỏ, vội hạ giọng hỏi: "Vậy tiền của ta đâu?"

Hắn lặng lẽ nhìn nàng, một lúc sau mới nói: "Bọn chúng chưa từng vào nhà chúng ta."

Chỉ một câu, Tuyên Nguyệt Ninh lập tức hiểu ra – bọn họ muốn giữ gìn thanh danh cho Thôi Quân Dao – lập tức tức giận đến mức mắt đỏ hoe.

Nàng kiếm tiền đâu dễ, ngày vẽ đêm vẽ, bỏ bao công sức mới kiếm được chút bạc ấy. Hộp tiền đó còn có ngân phiếu do Triệu Hoán Thần biếu cho Bùi Ngụ Hành làm quà nhập học.

Số tiền đó còn chưa đủ để đi Lạc Dương tham gia thi tiến sĩ nữa là, đã vậy còn phải mời sư phụ dạy võ cho Ký nhi, tích cóp của hồi môn cho Chiêu nhi, mua thuốc dưỡng thân cho Bùi Ngụ Hành...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!