"Đại nhân! Bùi gia căn bản không có cháy!" Một tên nha dịch quay về từ nhà Bùi Ngụ Hành, tức giận bẩm báo lại với Hoàng Châu trường.
Bẩm báo lại xong liền chỉ tay vào mặt Bùi Ngụ Hành mắng: "Ngươi chính là Bùi Lang à! Đến lúc này ngươi mới chịu nói thật, chẳng lẽ đọc sách đến lú lẫn rồi sao? Trong sân nhà mình chỉ là đốt củi lửa, còn dám kêu mọi người đi múc nước! Có biết lúc chúng ta chạy đến đây, trên đường thấy được bọn trộm tặc không! Nếu không phải vì lo chạy tới dập lửa, chúng ta đâu cần phải phân tán nhân lực, hôm nay lão tử phải bắt ngươi vào ngục, để cho ngươi tỉnh táo lại đầu óc!"
Tên nha dịch ấy cao lớn, thô lỗ, mặt mày dữ tợn, bàn tay to như lá quạt, nếu đánh xuống thân thể yếu ớt của Bùi Ngụ Hành, e rằng sẽ khiến hắn mất nửa cái mạng.
"Ngươi muốn làm gì vậy?" Thôi Lăng tiến lên một bước, chắn giữa nha dịch ấy và Bùi Ngụ Hành, bàn tay to của tên nha dịch ấy dừng lại ngay trước mặt ông. "Nếu không phải nhờ vụ cháy ở Bùi gia, ngươi tưởng các ngươi sẽ nhìn thấy được bọn trộm tặc đang chạy trên đường à?"
Thấy lão gia nổi giận, người hầu Thôi gia lập tức đứng cạnh ông, đồng thời tỏ rõ ý muốn bảo vệ Bùi Ngụ Hành.
Hoàng Châu trường quát lớn: "Lùi lại!"
Nếu tên nha dịch ấy thật sự làm Thôi Lăng bị thương, hắn đừng nghĩ được tiếp tục làm Châu trường ở Việt Châu này nữa!
Hắn vội vàng chắp tay nói: "Thôi lão, xin bớt giận, là hắn l* m*ng."
Tên nha dịch dù không cam lòng, vẫn lui ra sau lưng Hoàng Châu trường, nhưng vẫn giương nắm đấm thị uy với Bùi Ngụ Hành. Thôi Lăng hừ lạnh một tiếng, sắc mặt đầy bất mãn.
Bùi Ngụ Hành chỉ liếc hắn một cái, hoàn toàn không bị hắn ảnh hưởng.
Toàn bộ tâm trí hắn lúc này đều đang đặt vào hai người: Hoàng Châu trường và vị lão trượng nhà bên – Thôi lão. Quan hệ giữa hai người này thật vi diệu.
Hoàng Châu trường Việt Châu – một người địa vị cao – vậy mà khi đối mặt với vị lão trượng này lại cực kỳ cung kính, vừa nghe có cháy, ông không màng nguy hiểm mà chạy đến đây.
Quả thật rất đáng suy ngẫm.
Thôi Lăng phẩy tay, nói với Bùi Ngụ Hành: "Bùi Lang, ngươi cứ kể rõ ràng chuyện tối nay với Hoàng Châu trường đi."
Bùi Ngụ Hành cụp mắt một lát, sau đó ngẩng đầu lên, thần trí sáng suốt, kể lại rành mạch từ lúc phát hiện nhà có trộm, trốn ra sao, rồi phát hiện bọn trộm vào nhà Thôi gia, bèn đốt củi trong sân, tạp lu cá để đánh thức mọi người dậy, dọa bọn trộm chạy, từng việc một kể ra rõ ràng.
Hắn còn cố ý nhấn mạnh thời gian, nói rõ bọn trộm vừa nhảy vào nhà Thôi gia thì đã bị lửa dọa cho chạy mất. Hắn còn nói rõ với Hoàng Châu trường đây là cách nói tốt nhất cho Thôi gia, vì Thôi gia có một tiểu nương tử, nếu để người ta biết có trộm tặc từng xâm nhập, e sẽ ảnh hưởng đến thanh danh.
Nghe vậy, nha dịch lúc nãy gây sự với Bùi Ngụ Hành, đang đứng sau lưng Hoàng Châu trường xấu hổ cúi đầu, ôm quyền nói: "Bùi Lang, là ta hiểu lầm ngươi, ngươi cứ yên tâm, việc hôm nay ta tuyệt đối không kể với người khác."
Hoàng Châu trường vuốt râu, thấy sự việc đã được Bùi Ngụ Hành nói rõ, lại có Thôi Lăng ở bên, liền nhanh chóng bảo mọi người sửa lời, chỉ nói bọn trộm tặc vào nhà hàng xóm, thậm chí là chưa từng vào Bùi gia, là Bùi Ngụ Hành tự đốt củi lửa dọa bọn chúng sợ chạy.
Hoàng Châu trường làm vậy rõ ràng là muốn dồn hết công lao cho Bùi Ngụ Hành, cũng có thể là do thấy Thôi Lăng coi trọng Bùi Ngụ Hành, mà ông ấy làm vậy để lấy lòng.
Bùi Ngụ Hành liếc nhìn Thôi Lăng, thấy ông ấy gật đầu mới thuận theo. Phải biết rằng trong nhà hắn cũng có một tiểu nương tử suốt ngày chẳng chịu biết mình cũng là nữ nhân – Tuyên Nguyệt Ninh, hắn cũng cần suy xét cho thanh danh của nàng ấy.
Đám nha dịch được phân đi bắt bọn trộm cũng lần lượt cụp đuôi mà trở lại, rõ ràng đã gặp bọn trộm tặc nhưng vẫn để bọn chúng chạy thoát. Quan trọng nhất là, bọn họ đứng ở sân nhà Thôi gia, đều nghe rõ nhà bên đang kêu khóc do tiền bị mất trộm.
Hoàng Châu trường cũng thấy mất mặt, đây rõ ràng là do năng lực trị an của hắn quá yếu, bèn nói với Thôi Lăng: "Thôi lão, cũng tại bọn trộm này quá xảo quyệt."
Trong sân, trên nền gạch xanh vẫn còn lưu lại vết máu đỏ thẫm từ tên trộm tặc bị đánh chết lúc nãy, người hầu Thôi gia chưa kịp lau dọn, chỉ có thể tạm rắc một lớp đất cát lên. Giờ bị nhiều người đi lại dẫm lên, màu đỏ sậm cũng bị lộ ra.
Đánh chết một tên trộm tặc, sao có thể giải hết nỗi căm giận trong lòng Thôi Lăng. Nghe đám nha dịch báo là chưa bắt được một tên nào trong ba tên còn lại, ông liền nói với Hoàng Châu trường: "Đám nha dịch này, ngươi cần để tâm quản lý nhiều hơn mới được."
Hoàng Châu trường càng thêm cung kính, "Thôi lão nói rất đúng."
Có người đưa ra chủ ý: "Không bằng chúng ta đi từng nhà lục soát?"
"Không được," Thôi Lăng lập tức phản đối, "Giờ là đêm khuya, mọi người đang ngủ say, nếu đánh trống khua chiêng mà đi lục soát từng nhà, sẽ khiến lòng dân sinh ra oán trách."
"Vậy thì làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn bọn trộm tặc ấy trốn thoát sao?"
Khi mọi người đang không biết làm sao, Bùi Ngụ Hành thu lại ánh mắt đang nhìn về phía phòng Thôi Quân Dao, bước lên một bước nói: "Nếu Hoàng Châu trường tin học sinh, học sinh có thể họa lại mặt bốn tên đạo tặc ấy, chúng ta mang tranh đi tìm người."
Lời vừa dứt, cả đám người sững lại, ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!