Chương 39: Tự nuốt lấy quả đắng

Tiêu phu nhân và Tuyên Quân Bác vốn xem nhẹ ảnh hưởng của việc đạo thơ, hai người họ, một người tuy là nữ thương nhân nổi tiếng có thủ đoạn hơn người trong Hồ Thương, nhưng trong nhà không ai thi đỗ khoa cử, bản thân cũng không kết giao được với quan lại hay tiến sĩ nào, sao biết được rằng chỉ cần thanh danh trở nên hoen ố trong giới đọc sách, thì cả đời không còn đường ngóc đầu lên? 

Người còn lại thì lấy việc thi cử làm cái danh, sau lưng thì muốn mẫu thân cho tiền cho người, ăn chơi chơi bời thì gì cũng biết, chỉ có tài năng của một tài tử chân chính là không biết.

Ban đầu, hai người chỉ oán trách lẫn nhau. Một người trách mẫu thân của mình cho thơ mà không nói rõ đó là thơ của Bùi Ngụ Hành, hại mình bị mọi người cười chê ở vòng "Rút giải". Một người oán con mình không có tài, đã đưa thơ cho hắn mà hắn còn lười học thuộc, còn lấy nguyên bản giả làm của mình, chính bản thân thì một chữ cũng không hiểu, dễ dàng bị người ta vạch mặt.

Tiêu phu nhân tức giận, cấm túc Tuyên Quân Bác, không cho hắn bước ra khỏi Tuyên gia nửa bước. Đợi khi bên ngoài không còn ai bàn tán nữa mới cho ra ngoài. Đồng thời, trút cơn giận lên đám tiểu thiếp trong hậu viện của hắn, từng người đều bị đem bán sạch.

Tuyên Quân Bác biết mình đuối lý, hiểu rằng lúc này mà chống đối mẫu thân thì chẳng có lợi gì, bèn an phận trong phòng đọc truyện. Dù sao, chỉ là nữ nhân thôi mà, cứ nài nỉ mẫu thân một chút rồi bà cũng nạp lại cho thôi, hắn chính là kẻ bạc bẽo như vậy!

Triệu phủ biết tiểu lang quân nhà mình có thể nằm trong danh sách mười người đứng đầu của kỳ "Rút giải", danh ngạch Hương Cống Sinh chắc chắn nằm trong tay. Lão Triệu gia mừng rỡ vô cùng, biết được Bùi Ngụ Hành không muốn để lộ mối quan hệ giữa hai nhà, liền ngầm sai người hầu mang tạ lễ đến Bùi gia. Lại trùng hợp hôm đó Tiêu phu nhân cũng đến nhà, mang mục đích muốn chất vấn Bùi Ngụ Hành, nhìn thấy Triệu gia đưa tạ lễ, thì bà còn gì không hiểu nữa?

Đây chắc chắn là do Bùi Ngụ Hành và Tuyên Nguyệt Ninh bày kế hại bà!

Trong sân vang vọng tiếng đọc sách lanh lảnh, như đang chế nhạo sự ngu ngốc của bà ta.

Thấy bà ta hùng hồn đi vào, đám trẻ con đoán chắc là không thể học tiếp được nữa, Bùi Cảnh Chiêu và Bùi Cảnh Ký liền dẫn đám trẻ con chạy ra ngoài chơi.

Tiêu phu nhân bị đám nhỏ xô đẩy đến mức choáng váng, chân bị dẫm đến đau nhói, "Ái u" một tiếng, nếu không được nha hoàn bên cạnh đỡ lấy, thì đã ngã ngồi xuống đất. Nha hoàn tức giận mắng: "Đứa nào không có mắt dẫm phải phu nhân? Lũ thôn dân các ngươi thật không có giáo dưỡng!"

Bùi Cảnh Chiêu quay đầu làm mặt quỷ, phì: "Dẫm còn nhẹ đấy!"

Tuyên phu nhân không yên tâm về đám nhỏ, đuổi theo tới nơi, đi đến trước mặt Tiêu phu nhân, chẳng buồn nhìn nha hoàn kia, chỉ nói thẳng với bà ta: "Vẫn nên quản cho tốt người bên cạnh đi, nhớ kỹ một điều: họa là từ miệng mà ra. Ngoài ra, ngươi cũng cần dạy lại, đã tới cửa để chào hỏi mà còn chửi bới ầm ĩ như vậy, lần đầu ta mới thấy đấy."

Tiêu phu nhân hung hăng véo tay nha hoàn kia, đôi mắt phượng sắc bén quét sang, nha hoàn không dám ho he nửa lời, đến xoa cũng chẳng dám, chỉ đành cúi đầu chịu trận.

Dưới tán cây hòe, Bùi Ngụ Hành đặt cuốn sách xuống, từ tốn chỉnh lại tay áo, rồi mới đứng dậy, bình thản nói: "Không biết hôm nay bá mẫu đến đây là vì chuyện gì?"

Nửa đời bà ta cố gắng, còn không phải là vì Tuyên Quân Bác hay sao? Vậy mà bị Bùi Ngụ Hành phá hỏng tại vòng tuyển "Rút giải", làm sao buông tha cho hắn được? Lạnh giọng nói: "Ngươi còn giả vờ hồ đồ làm gì? Ngươi cũng đi thi "Rút giải", vậy mà còn đưa thơ cho ta, chẳng phải cố tình muốn hại con ta sao?"

Sau đó hạ giọng dịu đi: "Đều là người một nhà, cần gì để người ngoài chê cười? Ngươi chỉ cần đi ra ngoài nói lại rằng bài thơ đó không phải do ngươi làm, mà là của con ta, đây chỉ là một cái hiểu lầm thôi? Dù gì cũng là họ hàng thân thích. Đến lúc đó, ngươi cùng biểu huynh cùng đi Lạc Dương học tập, mọi chi phí bá mẫu sẽ lo hết."

Trước đánh một gậy rồi cho một viên kẹo ngọt – đó là thủ đoạn bà ta hay dùng để quản lý hạ nhân. 

Nhưng đối với Bùi Ngụ Hành, chẳng có tác dụng gì.

Ánh mắt hắn nhàn nhạt, thần sắc lạnh lùng, như đã sớm nhìn thấu tất cả, ung dung nói: "Lời này không đúng, ai hại ai, trong lòng bá mẫu rõ ràng nhất."

"Bùi Ngụ Hành, ngươi có biết đi Lạc Dương thi tiến sĩ cần bao nhiêu tiền không?"

Bà ta vỗ tay, có nô bộc mang vào một cái sọt tre, đặt "bịch" một tiếng xuống đất, bùn đất văng tung tóe, vén tấm vải bố lên lộ ra đầy tiền đồng, ai nhìn cũng phải rung động: "Chỉ cần ngươi chịu mở miệng nói giúp một tiếng, không riêng gì chỗ này là của ngươi. Chỗ này cũng là của ngươi." – bà móc từ trong tay áo ra một xấp ngân phiếu, giơ lên cho hắn nhìn, thoạt nhìn cũng phải hơn mười tờ, "Cũng đủ cho ngươi chi phí thi cử, Nguyệt Ninh cũng đến tuổi định hôn, ngươi làm huynh trưởng, chẳng lẽ không chuẩn bị cho muội muội của mình một chút của hồi môn?"

Thấy hắn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào đống tiền như thất thần, bà ta lại càng ra sức thuyết phục: "Ngươi chẳng lẽ thật sự nhẫn tâm để Thất nương ngày ngày cực khổ kiếm tiền nuôi ngươi đọc sách? Bá mẫu tạ lỗi với ngươi, bài thơ kia không hiểu sao lại rơi vào tay biểu huynh của ngươi, ta còn tưởng người hầu đã giao đến tay Châu trường, ta nhất định sẽ phạt nặng bọn họ để ngươi hết giận, ngươi giúp biểu huynh của ngươi một tay đi!"

Nghe đến hai chữ "Thất nương", Bùi Ngụ Hành cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đen sâu thẳm như mực dừng lại trên người bà ta, khóe môi đỏ sẫm nhếch lên một nụ cười như có như không. "Đâu cần phải như vậy, sự thật thế nào, trong lòng ta với bá mẫu đều biết rõ."

"Bá mẫu, mang tiền đến, là định sỉ nhục ai?" – Hắn kéo dài giọng, từng chữ rõ ràng, "Không biết chỗ tiền này, có bằng một phần mười từ Bùi nhị gia ở Lạc Dương cho bá mẫu không?"

Tiêu phu nhân cứng đờ, ngân phiếu trong tay rơi thẳng xuống đất, dính đầy bùn đất.

"Ngươi... ngươi nói gì?"

Hắn lùi ra khỏi đống tiền kia, khóe môi cong lên nhưng ánh mắt lạnh lùng như băng giá: "Bá mẫu, không biết ta vừa nói gì sao?"

Bà ta ôm ngực, hoảng hốt đến ngỡ ngàng, "Ngươi… ngươi…"

"Bá mẫu, thay vì lãng phí thời gian năn nỉ ta giúp biểu huynh, sao không về hỏi cho rõ ràng xem hôm thi "Rút giải", biểu huynh đã làm gì mà để Hoàng Châu trường và các vị tài tử phát hiện ra hắn đạo thơ, đến không phản bác nổi. Còn chuyện tiền nong, bá mẫu cứ yên tâm, chúng ta sẽ tự lo liệu."

"Đúng đấy! Chúng ta có tay có chân sẽ tự kiếm tiền, không cần ngươi móc ra một xu!" – Đuổi theo Bùi Cảnh Chiêu để cho nàng mấy đồng tiền, để nàng dẫn bọn trẻ đi chơi. Tuyên phu nhân lập tức quay lại, mới vào cửa đã nghe thấy Tiêu phu nhân giở trò.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!