Chương 38: Thành bại ở trời

"Hoàng Châu trường!"

Tuyên Quân Bác đẩy nha dịch ra, quỳ rạp dưới đất cầu xin.

"Học sinh biết sai rồi, Hoàng Châu trường đừng đuổi học sinh đi."

"Rút giải" còn chưa kết thúc, nửa chừng hắn đã bị đuổi xuống núi, con đường trở thành Hương Cống Sinh coi như tuyệt vọng rồi.

Hoàng Châu trường phẩy tay ra hiệu nha dịch nhanh chóng áp giải đi, quát lên: "Bản quan vốn dĩ niệm tình đọc sách không dễ, vừa rồi đã cho cơ hội, vậy mà ngươi lại tiếp tục dối trá, sai lầm, chính ngươi đã tự bỏ lỡ cơ hội, lôi đi!"

"Hoàng Châu trường..."

Tuyên Quân Bác bị bịt miệng lôi xuống, chốc lát chỉ còn nghe tiếng chim hót côn trùng kêu trên đỉnh núi.

Có người nói: "Đồ vô sỉ."

"Quả thật là sự sỉ nhục cho người đọc sách!"

Đợi Tuyên Quân Bác khuất khỏi tầm mắt, "Rút giải" tiếp tục.

Ba bài thơ của Bùi Ngụ Hành đều được đánh giá cao: một bài được Hoàng Châu trường yêu thích, bài thơ bị sao chép cũng được đánh giá cao, bài thơ mới làm thì được đánh giá ngang hàng với Trịnh Bát lang, trước mắt là người đứng đầu trong kỳ "Rút giải" này.

Trịnh Bát lang ôm quyền chúc mừng, thơ của hắn vốn cũng có thực lực giao tranh, nhưng không địch nổi thơ của Bùi Ngụ Hành vừa nhiều vừa sắc sảo.

Huống hồ trong ba bài thơ còn có một bài là do Bùi Ngự Hành ngay tại chỗ làm ra, Bùi Ngụ Hành quả thật xứng danh người đứng đầu.

Nhân thơ của Tuyên Quân Bác bị phát hiện là đạo thơ, Hoàng Châu trường cố ý cho mọi người thêm thời gian nghỉ ngơi, Tuyên Nguyệt Ninh sớm đã dìu Bùi Ngụ Hành trở lại tảng đá nghỉ ngơi.

Uổng công nàng đi lo lắng cho Bùi Ngụ Hành, trong khi Tuyên Quân Bác lại tự mình hại mình, nếu như hắn không đem nguyên bản thơ và chữ của Bùi Ngụ Hành đem đi nộp, chưa biết chừng còn có thể cùng Bùi Ngự Hành xếp ngang hàng, vừa có mặt mũi, vừa có danh ngạch Hương Cống Sinh.

Nghĩ đến đời này nếu không phải Bùi Ngụ Hành cũng tới tham gia "Rút giải", thì Tuyên Quân Bác có lẽ cũng như kiếp trước, dùng thơ của Bùi Ngụ Hành mà một bước lên trời.

Hiện tại hắn bị như vậy quả thật là quá tốt!

Nàng đang suy nghĩ như vậy, thì "Rút giải" được thông báo tiếp tục, có tài tử ngồi trên đất, mặt đối mặt, ở giữa bày bàn cờ, giao tranh kịch liệt. Có tài tử thì đứng quanh đình hóng gió hạ bút làm thơ, vẽ tranh, còn có tiếng nhạc vẳng đến.

Bùi Ngụ Hành và Trịnh Bát lang liếc nhau, liền chủ động đi tới giữa, người vốn có mặt tại đó thấy hai người đến thì nhanh chóng đứng dậy nhường chỗ.

Trịnh Tử Duệ ngồi tùy ý một bên, trên đầu gối đặt cây cầm cổ.

Lại nhìn Bùi Ngụ Hành, đầu tiên trải tấm vải thô do Tuyên Nguyệt Ninh mang đến, rồi đặt thêm cái đệm, mới ngồi xuống, Lang Gia cổ cầm đặt trước mặt. 

Mọi người đều biết Bùi Ngụ Hành từ nhỏ thân thể yếu ớt, thấy hắn hành động như vậy, ai nấy đều cảm thấy nghiễm nhiên, không có gì kỳ lạ.

Sắp xếp xong mọi thứ, Tuyên Nguyệt Ninh liền trở thành người nhàn nhã nhất ở đây.

Nàng ngồi trên tảng đá lúc đầu Bùi Ngụ Hành từng ngồi, cuộn hai chân lên và ôm lấy, đặt cằm lên gối, lặng lẽ nhìn về phía Trịnh Tử Duệ và Bùi Ngụ Hành đang cùng tấu nhạc.

Hai người hiện giờ vẫn là bạn tốt, có thể cùng nhau gảy đàn nói chuyện, không giống như kiếp trước, đã quyết liệt tranh đấu đến mức ngươi chết ta sống.

Hiện tại Nữ đế tổ chức thi cử, các tài tử do Việt Châu tiến cử đều được đưa vào phe của Nữ đế, mà Trịnh Tử Duệ – người đứng đầu nhóm con cháu thế gia – chỉ là con cờ đi trước, dùng để thử dò ý Nữ đế, đồng thời tranh thủ thêm ít danh ngạch, gây thêm phiền toái cho Nữ đế.

Những đại tộc lớn này cứ truyền thừa từ đời này sang đời khác, một mặt nắm hết vị trí quan to trong triều, một mặt lại khinh thường Nữ đế, cho rằng nữ nhi xưng đế là trái tổ huấn, hai bên mâu thuẫn ngày càng gay gắt, hình thành hai phe rõ rệt.

Tranh đấu giữa các phe phái vốn không thể trách được, nhưng Trịnh Tử Duệ – người tự xưng quân tử – vậy mà từ bỏ tình bạn bè, rút đao hướng về Bùi Ngự Hành, điều này lại khiến nàng bất ngờ.

Một người là biểu huynh lớn lên cùng nhau, đã cùng nhau trải qua bao gian khó; một người là thân huynh có cùng huyết thống; nàng hơn ai hết mong hai người có thể bắt tay giảng hòa.

Đáng tiếc trời không chiều lòng người, Trịnh Tử Duệ là người được thế gia đại tộc bồi dưỡng làm người thừa kế, mọi chuyện đều đặt lợi ích gia tộc lên đầu, còn Bùi Ngụ Hành là người đứng đầu cửa Bắc, được Nữ đế tin cậy nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!