Chương 37: Mưu sự ở người

Hoàng Châu trường ngày thường vốn là người nghiêm nghị, ít lời, luôn mang vẻ mặt nghiêm túc, nên lúc này đang tức giận bừng bừng, thì chỉ có mấy tài tử và người hầu ở gần mới cảm nhận được.

Những tài tử ở xa thì không biết chuyện, còn tưởng hai bài thơ này đều đoạt giải đứng đầu, bèn náo nhiệt tiếc nuối cho bài 《Trâm Hoa Tán》, đồng thời tò mò không rõ vị Tuyên Quân Bác kia là người phương nào.

Bùi Ngụ Hành thì họ đã nghe các tài tử đến từ Trường An giới thiệu sơ qua một lần, nghe nói ở Trường An, người này cũng là một vị lang quân xuất sắc, chỉ tiếc phụ thân bị hạch tội.

Nhưng vị Tuyên Quân Bác này thật sự giấu tài quá sâu, nhiều buổi văn hội như vậy mà không hề lộ diện, đến khi tham gia vòng tuyển "Rút giải" mới thể hiện bản lĩnh thật sự.

Ba bài thơ này đều khó phân cao thấp, bọn họ ngược lại phải chúc mừng thay cho vị lang quân này được Hoàng Châu trường ghi nhớ tên tuổi.

Còn về Bùi Ngụ Hành…

Họ mới vừa xa cách hắn chưa bao lâu, giờ phút này có đâu mặt mũi mà tiến lên chúc mừng.

Chỉ là cảm khái một tiếng: quả không hổ danh là Bùi lang, được ca tụng xứng ngang với Trịnh Bát lang.

Bùi Ngụ Hành nghe thấy Hoàng Châu trường gọi tên mình, chỉ khẽ chắp tay hướng về Trịnh Tử Duệ, không liếc mắt nhìn Tuyên Nguyệt Ninh vốn đã biết rõ nội tình. Hắn đi lên với dáng vẻ ung dung, bình tĩnh, không để lộ điều gì, như đem tất cả kinh ngạc đều giấu trong lòng.

Còn bên kia, Tuyên Quân Bác ngẩng cao đầu bước ra từ giữa đám tài tử đang chúc mừng hắn, thân hình hắn thì cao lớn, còn dung mạo thì thừa hưởng từ Tiêu phu nhân, đôi mắt phượng một mí đã vui đến híp lại.

Hắn tiến đến, đứng bên cạnh Bùi Ngụ Hành. So với Bùi Ngự Hành, hắn thấp hơn hẳn một cái đầu, vậy mà lạnh lùng cười khẩy, tỏ vẻ rất khinh thường. Hắn dùng giọng chỉ hai người nghe thấy được mà nói: "Ngươi có thể tham gia vòng tuyển "Rút giải", chắc là nhờ cầu xin mẫu thân của ta chứ gì? Nếu mẫu thân của ta cho ngươi cơ hội này, ngươi nên tỏ ra biết điều một chút, lát nữa không được giành lấy phần nổi bật của ta!"

Nói xong, hắn đi sang trái ba bước, cách Bùi Ngự Hành thật xa, rõ ràng không muốn để người khác biết quan hệ của hai người, lại còn như sợ hãi thật sự dính líu đến Bùi Ngự Hành sẽ ảnh hưởng tiền đồ của hắn.

Bùi Ngụ Hành sắc mặt không đổi, căn bản không xem lời uy h**p của hắn là gì. Một cơn gió thổi qua làm lay động quả cầu thơm đeo bên hông, hắn nhẹ nhàng vuốt cho ổn định.

Tiêu phu nhân muốn thơ, hắn đưa cho bà ta bài 《Cây hòe tiểu viện》, ngoài ra hắn cũng đã chuẩn bị sẵn một bài khác, dù Tuyên Quân Bác có dùng thơ của hắn hay không, hắn cũng sẽ không để lại tai họa ngầm cho mình.

Nếu Tuyên Quân Bác sau khi nhìn thấy hắn xuất hiện mà từ bỏ bài thơ này, thế thì mọi người đều vui. Nếu hắn không để tâm đến sự có mặt của mình, vẫn sử dụng bài thơ đó, thì bài《Từ Trường An đến Việt Châu》 của mình chắc chắn sẽ áp chế được bài 《Cây hòe tiểu viện》, không để hắn ta có cơ hội vượt qua mình.

Huống chi, hắn đã sớm dò la: con đường làm quan của vị Hoàng Châu trường này khá trắc trở, nửa đời gian nan mới lên được chức Châu trường Việt Châu, nên ông ta rất khát vọng quản lý Việt Châu chỉnh tề, quy củ.

Ông ta cũng đặc biệt thiên vị những bài thơ vạch trần mặt tối của Đại Lạc.

Cho nên, khung cảnh ấm áp hàng ngày trong tiểu viện không thể nào so được với bài《Từ Trường An đến Việt Châu》, mang đầy cảm xúc ly biệt Trường An phồn hoa sau khi trải qua nhiều lần chông gai, nhìn thấu trò hề nhân gian, khiến người đọc rung động cả tâm can, không thể không rơi nước mắt.

Ban đầu hắn không định đối đầu với Tiêu phu nhân sớm thế này. Nhà hắn hiện giờ còn quá nhỏ yếu để giao đấu với bà ta. 

Nhưng bà ta từng tính kế với người nhà hắn, còn sỉ nhục Tuyên Nguyệt Ninh, những điều này hắn đều ghi nhớ từng cái.

Nhưng xem ra, tình hình dường như đang có chuyển biến thú vị…

Hắn nâng tay áo rộng, mượn dùng che mặt, khóe môi khẽ nhếch, phát ra tiếng cười mơ hồ, lại lấy tiếng ho nhẹ che giấu đi.

Xem ra Tuyên Quân Bác không biết thơ mà mẫu thân hắn đưa cho hắn là của mình, nếu không làm sao lại hiểu lầm là Tiêu phu nhân giúp mình tham gia vòng tuyển "Rút giải"? Hắn mang một thái độ bình thản mà uy h**p mình, không hề có chút chột dạ.

Trong đình hóng gió, Hoàng Châu trường sau khi chứng kiến hành động của Tuyên Quân Bác lại càng nghiêm nghị hơn, hỏi:

"《Cây hòe tiểu viện》 và 《Từ Trường An đến Việt Châu》 là hai bài các ngươi tự tay sáng tác đúng không?"

"Đúng vậy!"

Hoàng Châu trường gật đầu. Đôi mắt sắc bén được rèn luyện qua chốn quan trường lướt qua hai người, trước tiên khẳng định hai bài thơ này đều hay: Một bài viết về cuộc sống gia đình đơn sơ, mặt trời mọc thì đi làm, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi, khói bếp lượn lờ – thể hiện tình cảm ấm áp bình dị.

Một bài nói về chính mình khổ sở ly hương, lòng bất an về con đường phía trước, từ Trường An đến Việt Châu, trải qua khổ ải nhân gian – đầy cảm xúc sầu muộn, đau thương.

Bình phẩm xong, Châu trường bỗng xoay lời: "Hai bài thơ này, bản quan thích nhất《Từ Trường An đến Việt Châu》, nhìn bề ngoài thì hai bài này trái ngược nhau, nhưng bản quan đọc xong lại nhìn ra điểm tương đồng, như thể cùng một người viết, đều mang chữ "cực"!"

Trước bao người, Hoàng Châu trường nói hai bài thơ trong tay ông là do cùng một người viết. Các tài tử đều không thể tin nổi, chẳng lẽ hai người cùng nhau làm thơ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!