Việt Châu, hiện đang tràn đầy không khí náo nhiệt, gia đình giàu có có con là tài tử đều nườm nượp mở tiệc, và đi tham dự không ngừng. Triệu gia cũng không chịu thua kém, mang theo vị Triệu tiểu lang quân tài giỏi đi tham dự, cũng mở tiệc chiêu đãi lại các tài tử.
Bùi Ngụ Hành từ chối ý tốt của Triệu gia muốn mời hắn dự tiệc, hoàn toàn an nhàn nghỉ ngơi, dưỡng sức cho khỏe.
Trong sân thường văng vẳng âm thanh khàn khàn giảng bài của hắn, thêm âm thanh khỏe mạnh đầy sức sống của bọn trẻ, khiến cái sân nhỏ của Bùi gia thêm náo nhiệt.
Ngoài cửa, bên con suối nhỏ, Thôi Lăng vẫn như thường ngày dựa gốc cây câu cá, trừ khi cá cắn câu, còn không ông luôn giữ dáng vẻ nhắm mắt như cao nhân thoát tục.
Tiếng bước chân từ xa vọng lại, mỗi bước đều vững vàng rõ ràng, không giống tiếng chạy ầm ĩ của hai đứa nhỏ Bùi gia.
Ông mở miệng nói: "Sức khỏe của Bùi lang đã khá hơn rồi à? Sao hôm nay ngươi ra lấy cá, ngươi lấy sọt cá này về đi, về nói với muội muội của ngươi, hôm nay lão trượng muốn ăn món Bát Tiên Bàn."
Bát Tiên Bàn chính là đem một con ngỗng lớn hầm cho thật ngon, để nguội, chặt ra bày lên đĩa, nếu muốn ăn là phải đi mua ngỗng.
Ngày ấy cho Bùi gia vài con cá để Bùi Ngụ Hành bồi bổ, sau đó Bùi gia đáp lễ đĩa cá kho sữa. Từ đó Thôi Lăng liền theo dõi Tuyên Nguyệt Ninh, ngày ngày nhàn rỗi không có việc gì liền đi câu cá rồi mang sang chia cho Bùi gia. Sau đó, Bùi gia liền chia một phần món ăn trong nhà đem đến cho Thôi gia, mỗi lần còn biếu thêm một bình rượu lục kiến, thật sự là rất hợp lòng Thôi Lăng.
Sau khi phu nhân về nhà mẹ đẻ, ông cùng ái nữ liền sống nhờ vào đồ ăn Bùi gia.
Lâu dần, Bùi gia cũng dần hiểu ý ông, chứ thật sự mỗi ngày đều ăn cá cũng chịu không nổi!
Tuyên phu nhân cả ngày ở nhà, cùng hàng xóm qua lại còn nhiều hơn cả Tuyên Nguyệt Ninh và Bùi Ngụ Hành, cũng biết gần đây thê tử của Thôi Lăng không có ở nhà.
Nghĩ đến việc thường xuyên được người ta giúp đỡ, cá Thôi Lăng đưa thì bà vẫn nhận, buổi tối nhà ăn gì thì chia một phần cho Thôi gia cái đó, mấy con cá đó cũng đâu thể ăn mỗi ngày, đem trả lại thì cũng không tốt, trong sân bèn đặt một cái lu lớn để nuôi cá.
Vậy là ngoài gà mái, hai đứa nhỏ lại có thêm thú vui mới, đặt tên cho cá. Bởi vì cá đều là do Thôi Lăng câu, nên bọn nhỏ rất rộng lượng đồng ý để Tuyên Nguyệt Ninh hầm chúng.
Tuyên Nguyệt Ninh biết Thôi Lăng thích món ăn nàng nấu, thì nàng rất vui càng ra sức hơn, mỗi khi từ Văn Nhai Các trở về đều lấy lý do bồi bổ cho Bùi Ngụ Hành mà làm thêm nhiều món ngon hơn, dưỡng đến mức khiến mặt hai đứa nhỏ tròn trịa hẳn ra.
Hai nhà lúc đầu là dùng cá đổi món ăn, bây giờ lại thành Thôi Lăng có thể tự do gọi món.
Bùi Ngụ Hành cách xa sọt cá ba trượng, liên quan đến Thôi Lăng cũng giữ khoảng cách, nghĩ đến cái lu trong nhà hắn sắp không còn chỗ chứa cá nữa, liền không vui, khẩu khí không tốt: "Muốn ăn Bát Tiên Bàn thì phải chờ mai mua ngỗng mới làm được."
Vừa lúc đó cá cắn câu, Thôi Lăng mở mắt thu cần, khi cá nhảy khỏi mặt nước, thì thấy Bùi Ngụ Hành lập tức lùi lại, vừa lùi vừa dùng tay áo rộng che mặt.
Chờ ông bỏ cá vào sọt, Bùi Ngụ Hành khó khăn đứng ở ranh giới giữa bóng râm và nắng, cẩn thận dùng nước phẩy nhẹ lên áo để làm sạch, nhưng vẫn sợ dính bất kỳ giọt nước nào.
Thôi Lăng vuốt râu, nói: "Bùi lang không phải tới lấy cá, vậy tìm ta có chuyện gì?"
Bùi Ngụ Hành nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống trong chớp mắt, tiến lại gần hỏi: "Nghe nói lão trượng trong nhà có nhi tử làm quan trong triều?"
"Quả thật có việc này."
Ông duỗi tay đặt sọt cá sang phía bên kia gốc liễu, vỗ tay lên bãi cỏ bên cạnh ra hiệu mời Bùi Ngụ Hành ngồi xuống nói chuyện.
Bùi Ngụ Hành nhìn chằm chằm bãi cỏ còn vương bùn kia, không chút do dự từ chối, ánh mắt nhìn Thôi Lăng như muốn rạch dao.
Thôi Lăng khẽ vuốt râu, thầm nghĩ chẳng lẽ Bùi Ngụ Hành muốn thăm dò thân phận mình, bèn nói: "Bùi lang sao đột nhiên quan tâm tới chuyện nhà ta? Nhà ta Đại Lang hiện đang giữ chức vụ ở…"
"Xin hỏi đã có hôn phối chưa?" Bùi Ngụ Hành cắt ngang lời ông.
Thôi Lăng đau lòng không thôi khi nhổ trúng một sợi râu, "Tất nhiên là có, cháu gái cũng đã năm tuổi, việc này…"
"Xin hỏi trong nhà lão trượng có bao nhiêu nhi tử?"
Thôi Lăng nghẹn lại lời khoe về nhi tử, đang cân nhắc nói sao để vừa có thể khoe nhi tử vừa không để Bùi Ngụ Hành đoán được thân phận, lại bị hắn ngắt lời, trong lòng như có lửa đốt.
"Ta dưới gối có bốn tử một nữ, hiện tại chỉ còn tiểu nữ ở bên cạnh."
Bùi Ngụ Hành nhíu mày, lại hỏi: "Đã thành thân cả chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!