Bùi Ngụ Hành lại đổ bệnh.
Lần này không giống như lần trước bệnh phát dữ dội, mà là do giữa mùa hạ nóng bức, thời tiết oi ả làm bệnh cũ tái phát, khiến tay chân hắn không có sức, tim đập dồn dập.
Hắn thở không ra hơi, khụ hai tiếng, lập tức bị cơn đau nơi ngực giày vò đến nhíu chặt mày.
Cả người yếu ớt nằm bẹp trên giường, liền Triệu gia cũng tạm thời không tới được.
Tuyên Nguyệt Ninh hết sức hối hận, tự trách mình mấy ngày nay tâm trí đều đặt vào chuyện của Tiêu phu nhân và Văn Nhai Các, mà lơ là Bùi Ngụ Hành.
Dù cho Tuyên phu nhân đã an ủi rằng, đây là căn bệnh từ trong bụng mẹ, chẳng liên quan gì đến nàng, nhưng nàng vẫn tự nhủ trong lòng, từ nay về sau nhất định không được như vậy nữa.
Không chỉ riêng nàng, hai đứa nhỏ trong nhà cũng hoảng sợ, đồng ý cho Tuyên Nguyệt Ninh tùy ý bắt một con trong mười con gà trong sân để hầm canh bồi bổ cho a huynh.
Tuyên Nguyệt Ninh ôm hai đứa nhỏ, vừa dỗ dành vừa nói cho chúng biết, bồi bổ thân thể không chỉ có canh gà, mà canh cá cũng rất tốt, bảo chúng ra bờ suối nhỏ xem ai bắt được cá thì mua mấy con, nhưng tuyệt đối không được tự ý xuống suối.
Dỗ hai đứa nhỏ đi rồi, nàng mới đi vào bếp. Lúc này, Tuyên phu nhân đang ở trong bếp, nhẹ nhàng quạt quạt, trên bếp là ấm thuốc sắc cho Bùi Ngụ Hành, mùi thuốc nồng nặc khó ngửi bay khắp nơi, khiến nàng phải bịt mũi mới dám bước vào.
Bởi vì lần trước hắn phát bệnh nặng, Tuyên phu nhân đã sớm chuẩn bị sẵn thuốc, lại còn được thêm một đống dược liệu quý do Triệu gia phái hạ nhân mang lại đây biếu. Bà đã mời lang trung xem qua, lang trung nói có thể thêm chúng vào ấm thuốc miễn sao đúng liều lượng là được, chỉ có điều mùi vị thật sự khó ngửi vô cùng.
"Mẫu thân, để con làm cho, nương đi xem a huynh đi. Lần trước con không chịu nhận ngân phiếu, hắn còn giận con, chẳng thèm để ý tới con nữa. Con sợ nếu con qua đó, hắn lại bệnh nặng thêm thì biết làm sao."
Đến tiền nàng kiếm được còn muốn phân cho hắn, thì quà nhập học mà Triệu gia cho hắn, nàng làm sao nỡ lấy.
Dù không biết hắn đã dùng cách gì mà khiến Triệu lang quân đồng ý cho hắn làm phu tử cho con mình. Nhìn thái độ của hạ nhân Triệu gia là biết, Triệu gia thực lòng tôn trọng hắn, nhưng đoán thôi cũng biết phải trải qua khó khăn mới đạt được như vậy.
Tuyên phu nhân chọc nhẹ vào trán nàng, nói: "Trách ai, trách chính con quá khách sáo. Bùi Ngụ Hành lấy tiền dưỡng muội muội mình thì có gì sai? Nếu là nương, nương đã yên tâm thoải mái mà nhận rồi."
Tuyên Nguyệt Ninh bĩu môi, chỉ trước mặt Tuyên phu nhân nàng mới bộc lộ ra dáng vẻ tiểu nữ nhi, "Cũng chẳng phải vì thấy hắn kiếm tiền cực khổ, nên muốn để hắn giữ mà dùng cho bản thân."
"Vậy con nghĩ con kiếm tiền thì không vất vả sao? Lần ở Linh Lung Các ấy, nếu trong lòng nương không tự nhủ phải nhịn, nương đã sớm đi tìm Tiêu thị kia tính sổ rồi, dám chà đạp con như vậy! À phải rồi, nghe nói vị chủ tiệm, nơi cửa hàng con mới đến làm, vô cùng tuấn tú, tuổi lại còn trẻ?"
Tuyên Nguyệt Ninh không nghi ngờ gì sự dò hỏi của Tuyên phu nhân, trả lời: "Vâng, đúng vậy, không ít tiểu nương tử đều tới Văn Nhai Các mua đồ chỉ để trộm nhìn hắn."
Tuyên phu nhân trầm ngâm một lúc, rồi vẫn dặn: "Nguyệt Ninh, con nên giữ khoảng cách với tiểu lang quân đó, phải biết rằng con cũng sắp cập kê rồi. Đợi a huynh thi đậu công danh, lo gì tìm không được nhân duyên tốt?"
Tuyên phu nhân nói vậy cũng chỉ vì lo lắng, nghe nói Khố Địch Úy Văn làm người rất tốt, nghe tin a huynh của nàng bị bệnh, không chỉ cho nàng được nghỉ, còn thay nàng mời lang trung tới, tặng linh chi. Với người khác thì linh chi quý giá, chứ với Khố Địch Úy Văn suốt ngày đông nam tây bắc bôn ba thì chẳng đáng gì.
Tuyên Nguyệt Ninh cũng không ngờ nương nghĩ tới hướng đó, dở khóc dở cười.
Nàng với Khố Địch Úy Văn hoàn toàn không có tình ý, chỉ cảm kích lòng tốt thích làm việc thiện của hắn ở kiếp trước, chính nàng cũng từng được giúp đỡ.
Nếu trong khả năng, nàng chỉ mong cùng hắn giữ quan hệ tốt đẹp, giúp được chút nào hay chút ấy.
Còn chuyện gả chồng ư? Thôi đi thì hơn. Đời này, nàng chỉ mong ở bên Tuyên phu nhân, nuôi lớn hai đứa nhỏ, đưa Bùi Ngụ Hành vào quan trường, bảo vệ hắn không đi vào vết xe đổ năm xưa, thế là mãn nguyện, không dám mơ xa hơn.
Tuyên phu nhân lại lên tiếng: "Khố Địch Úy Văn tuy nhà cao cửa rộng, nhưng rốt cuộc chỉ là phu quân. Nhà chúng ta tuy sa sút, con vẫn là tiểu thư nhà quan, sao có thể dính dáng đến hắn?"
Tuyên Nguyệt Ninh cười, mắt hạnh cong cong: "Nương yên tâm, trong lòng Nguyệt Ninh đều hiểu. Thuốc đã sắc xong rồi, con mang qua cho a huynh."
Lúc này, nàng lại có gan để đến gặp Bùi Ngụ Hành rồi. Cầm bát thuốc, nàng chạy như bay đến phòng hắn.
Bùi Ngụ Hành thấy nàng vào, chỉ liếc mắt một cái rồi quay mặt đi, không thèm để ý.
Dù đang bệnh, hắn vẫn mặc y phục sạch sẽ chỉnh tề, dù mồ hôi ướt đẫm nhiều lần cũng không ngại thay đồ nhiều lần.
Tuyên Nguyệt Ninh thấy hắn lạnh nhạt liền biết hắn còn giận, bèn nũng nịu dỗ: "Bùi lang quân? Uống thuốc đi, lúc nãy ta tranh thủ lúc nương không để ý, đã bỏ thêm một thìa mật ong vào bát thuốc rồi, tuyệt đối không đắng như trước đâu."
Bùi Ngụ Hành khẽ động ngón tay, nhưng vẫn quay đầu vào giường, không thèm nhìn nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!