Chương 3: Không còn liên quan

Bà ta dừng bước chân đang hướng về phía cửa, có chút tức đến ói máu, quay đầu lại liền mắng ầm ĩ.

Trong lời lẽ th* t*c càng làm lộ rõ sự bất an và hoảng hốt của bà ta bây giờ.

Hai đứa nhỏ sớm đã giận đến phồng má, từ nhỏ đến lớn, chúng chưa bao giờ bị nghe chửi bới đầy chua ngoa như vậy, mặt đỏ bừng bừng, hận không thể nhào tới cắn một miếng thịt trên người bà ta.

Khác với bọn nhỏ, Tuyên Nguyệt Ninh thì yên tĩnh nghe bà ta chửi, không buồn đáp trả một câu nào, vẻ mặt cũng không hề thay đổi. Kiếp trước, nàng theo Bùi Ngụ Hành không ít lần phải giao tiếp với những người như bà già này, gả đến Tiêu phủ bốn bề đều là địch, càng được rèn luyện đến không bị ảnh hưởng gì với mấy lời chửi mắng này.

Trong mắt nàng, mấy trò vặt vãnh này của bà ta chẳng là gì.

Lúc này, cánh cửa mở ra, đã có vài người bị tiếng chửi của bà ta thu hút, tụ tập lại xem náo nhiệt, ánh mắt mỗi người nhìn bọn nàng đều lạnh nhạt, thậm chí còn có người lộ ra vẻ vui sướng khi thấy bọn họ bị ức h**p.

Tuyên Nguyệt Ninh chỉ nhìn lướt qua, đợi bà ta mắng mệt, nàng mới mở miệng: "A bà cứ nóng nảy như vậy làm gì, còn chưa nói cho tôi biết, chúng tôi thiếu bà bao nhiêu tiền?"

Bà ta vẫn mắng xối xả, giọng khàn đặc, bị gọi lại không đi được, đã bắt đầu sốt ruột: "Con ranh nhà ngươi còn có thể lấy ra tiền sao? Tổng cộng là hai trăm văn tiền đồng cho hai tháng!"

Bùi Cảnh Chiêu mắt hạnh tròn xoe, chạy đến núp sau lưng Tuyên Nguyệt Ninh, ló đầu ra nói: "Chúng tôi mới ở có một tháng rưỡi, sao lại phải trả tiền hai tháng?"

Bà ta không dám nhắc lại chuyện lấy bọn nhỏ để trừ tiền thuê nhà, cảnh giác trừng mắt nhìn Tuyên Nguyệt Ninh: "Bà lão đây tốt bụng cho các ngươi ở trước, đến giờ các ngươi còn chưa trả tiền tháng đầu, ai biết đến bao giờ các ngươi mới trả, không được, phải lấy trước tiền tháng thứ hai."

Ánh mắt Tuyên Nguyệt Ninh mờ mịt lướt qua mấy gã đàn ông cao lớn vạm vỡ lẫn trong đám người kia, khẽ cười lạnh một tiếng.

Hai trăm văn tiền đồng, hai trăm văn tiền hèn mọn, lại có thể dồn ép bọn họ đến mức này.

Hai trăm văn tiền đồng mà muốn mua cả hai đứa nhỏ!

Hiện giờ Đại Lạc đang trong thời kỳ thịnh thế, giá cả ổn định, một thăng gạo bảy văn, bán người cũng phải từ bảy quan tiền trở lên, bảy quan tiền ấy phải đến hơn hai nghìn văn tiền đồng.

Trong lòng chua xót, một ngọn lửa giận tự dưng bùng lên trong lòng nàng, thật quá khinh người!

Dùng tay áo lau khô mồ hôi trên trán, nàng đột nhiên cười, nụ cười này càng khiến người đối diện căng thẳng trong lòng, nàng nói: "A bà cứ phải ép buộc như vậy, ta cũng chưa nói là không trả tiền mà."

"A tỷ?"

Tuyên Nguyệt Ninh xoa đầu hai đứa nhỏ: "Hôm nay, trước mặt mọi người, ta sẽ giao tiền cho a bà, mọi người cũng làm chứng cho ta, nhưng a bà phải đợi một lát."

Bà ta trừng mắt nhìn chằm chằm Tuyên Nguyệt Ninh, tình cảnh nhà bọn họ bà ta rõ như lòng bàn tay: "Con ranh nhà ngươi, mày lấy đâu ra tiền, định kéo dài thời gian chờ huynh trưởng nhà mày về chứ gì? Bà đây nói cho mày biết, dù huynh trưởng của mày có về cũng vô dụng!"

"A bà cứ đợi một lát, trước nhiều người như vậy ta còn chạy đi nơi nào" nói xong, Tuyên Nguyệt Ninh cúi đầu nói với hai đứa nhỏ: "Đỡ ta vào nhà."

Trong phòng, trừ Tuyên phu nhân đang nằm trên giường, liếc mắt một cái liền thấy ngay chiếc tủ.

"A tỷ, chúng ta làm gì có tiền? Tỷ nói xạo vậy, bây giờ phải làm sao!" Bùi Cảnh Chiêu hốc mắt đỏ hoe.

Bọn họ hiện giờ ngay cả tiền bốc thuốc, ăn cơm cũng sắp không còn, sao có thể lấy ra hai trăm văn tiền đồng.

"Có mà," Tuyên Nguyệt Ninh rũ mắt xuống, hàng mi dài ướt đẫm, "Có mà, đệ mở túi của cô mẫu ra, bên trong có một cái hộp gỗ đỏ nhỏ."

Bùi Cảnh Ký nghe lời tìm ra chiếc hộp nhỏ đưa cho nàng, nàng nhắm mắt lại không nhận, nói: "Mở nó ra, lấy đồ bên trong đi cầm đồ đi."

Hai đứa nhỏ ghé lại gần nhau, trong chiếc hộp gỗ đỏ nhỏ bằng bàn tay có một chiếc khóa vàng nằm giữa tấm lụa vàng, hoa văn trên chiếc khóa vàng phức tạp, chế tác tinh xảo, vừa nhìn đã biết là đồ của nhà quyền quý.

Bùi Cảnh Chiêu lấy chiếc khóa vàng ra, nhìn Tuyên phu nhân, chần chừ nói: "Nhưng, a tỷ, không có mẫu thân đồng ý, chúng ta có thể đem đi cầm đồ sao?"

Tuyên Nguyệt Ninh nghe thấy lời này, chậm rãi mở to mắt, nước mắt vẫn luôn bị nàng kìm nén, nghẹn lại, nàng vươn tay ra, ngón tay sắp chạm vào chiếc khóa vàng thì dừng lại, các ngón tay cong lại nắm chặt thành quyền.

Chỉ nghe giọng nàng khàn khàn nói: "Chiếc khóa vàng này là của a tỷ, muội cứ yên tâm đem đi cầm đồ."

"Chẳng qua chỉ là một vật chết, sao sánh được với người sống."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!