Hoa mẫu đơn quý phái, hương thơm nồng đậm, nở rộ, gợi lên một cảm giác đầy lưu luyến, nhớ nhung trong lòng người.
Mặt trời đã lặn về phía tây, phía chân trời lờ mờ vọng lại tiếng sấm, trừ ánh sáng từ ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn chiếu sáng một góc vuông, thì các chỗ khác trong phòng đều chìm vào bóng tối.
Ngòi bút lông lướt đi trên tờ giấy Tuyên Thành thượng hạng, càng làm cho căn phòng yên tĩnh này thêm rõ ràng tiếng vang của nét bút.
"Thất nương, thu dọn đồ đạc về nhà đi, hôm nay vất vả cho con rồi."
Tiếng của chưởng quầy khiến Tuyên Nguyệt Ninh, đang vùi đầu vẽ tranh, bừng tỉnh. Đã quá giờ về nhà thường ngày, cửa tiệm thiếu người, buổi sáng nàng bận rộn giúp đỡ, buổi chiều trở về tiếp tục vẽ đến tận bây giờ.
Xoa đôi tay đã đỏ lên, nhận lấy tiền công hôm nay.
Hàn phu nhân đưa cho nàng chậu hoa mẫu đơn được nàng nâng niu ôm trong ngực. Nàng nhớ khi còn ở Trường An, mẫu thân rất yêu hoa cỏ, trong nhà còn có mấy chậu lan quý giá vô cùng, đáng tiếc, đều bị đoạt đi rồi.
Bây giờ có được chậu hoa mẫu đơn này, cũng coi như được một chút an ủi đi.
"Thất nương, bên ngoài đang mưa, con nhớ cầm ô theo."
Mưa từ trên trời trút xuống, rơi xuống đất vang lên tiếng lộp bộp lớn. Nàng cau mày liễu lại, hoa mẫu đơn phải ôm bằng hai tay mới giữ được, thế thì sao có thể cầm ô? Chi bằng cứ chạy về nhà cho nhanh.
Đứng ở cửa, nàng thử bước chân ra rồi lại rụt trở lại, đôi mắt hơi mở to kinh ngạc.
Qua màn mưa, Bùi Ngụ Hành mặc áo xanh, tay cầm ô đỏ, đang đứng trong mưa. Làn da trắng không tì vết của nửa bên mặt lộ ra, như tiên tử nuốt mai nhai tuyết.
Suy nghĩ ngừng lại trong chớp mắt, tay không kìm được mà bứt một đóa mẫu đơn rực rỡ, gọi to: "Bùi Ngụ Hành!" rồi ném về phía hắn.
Chiếc ô đỏ đưa ra đón, giọt mưa văng tung toé, nhưng đóa mẫu đơn được hắn chuẩn xác tiếp vào tay.
Áo xanh, ô đỏ, hoa mẫu đơn phấn hồng – tiên nhân dính bụi trần, hạ phàm chốn nhân gian. Tuyên Nguyệt Ninh cười đùa: "Lang quân này, ta thấy ngươi mặt mũi tuấn tú, không bằng làm quen một chút?"
Nữ nhi Đại Lạc xưa nay phóng khoáng, thấy một vị lang quân tuấn tú như vậy, tặng hoa là chuyện thường, tặng túi thơm, khăn tay cũng chẳng có gì lạ.
Ngươi nhìn người khác như tranh vẽ, có biết đâu chính mình cũng đã hoá thành bức họa đó rồi.
Bùi Ngụ Hành ngón tay khẽ động, giữ chặt đóa mẫu đơn, đi về phía cửa với vẻ mặt chán ghét: "Còn không mau lại đây. Giờ giới nghiêm ban đêm sắp đến, mẫu thân nhất quyết bắt ta đến đón ngươi. Nữ nhân đúng là phiền phức."
Tuyên Nguyệt Ninh chẳng thèm để ý hắn, ngoài miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, tạm biệt chưởng quầy rồi chui vào dưới chiếc ô đỏ.
Thân hình nhỏ nhắn sợ bị mưa làm ướt, nàng dán sát vào cánh tay cầm ô của Bùi Ngụ Hành, mắt chăm chăm nhìn vào đóa mẫu đơn, từng chút một nở nụ cười.
Quả nhiên người còn đẹp hơn hoa, mẫu đơn hợp với Bùi Ngụ Hành nhất, còn cái cây trúc kia dù thẳng và cứng cỏi, nhưng lại u buồn, thảm thương, chẳng xứng với hắn.
Thật quá khổ.
"Ngươi đến đúng lúc quá, ta đang nghĩ lát nữa chạy về nhà, bộ Hồ phục duy nhất này của ta mà bị dính mưa hôm nay, ngày mai e là không mặc được rồi."
"Hôm nay ta còn cãi nhau vài câu với Diêu Tam nương, nói đến nỗi làm nàng ta khóc, ta cũng bị dọa hết hồn. Ngươi nói xem, nàng ta ngày thường cứ ngạo mạn như vậy, lúc muốn đuổi ta đi rõ rang rất hung hăng."
"Ta lại tích cóp được thêm mấy ngày tiền công, tiếc là đang mưa, bằng không còn định đi mua con cá. Người ta nói ăn mắt cá thì thông minh, ngươi không cần cũng được, ta tính cho mỗi đứa nhỏ một con. Bùi Ngụ Hành, ta đang nói chuyện với ngươi đó, sao ngươi chẳng thèm để ý đến ta?"
Nàng lải nhải khiến hơi thở rơi hết vào bàn tay cầm ô của hắn, hắn định nhích đi một chút nhưng lại sợ nước mưa làm ướt nàng, nên chẳng nghe rõ nàng nói gì, chỉ buông một câu: "Ồn ào."
Tuyên Nguyệt Ninh tức đến nghiến răng, quả thực muốn cắn hắn một cái. Nghĩ thầm: Được, chờ đấy. Về đến nhà không bắt ngươi uống cạn một chén canh gừng nóng, thì ta không mang họ Tuyên nữa! À không, Tuyên vẫn cứ là Tuyên.
Về đến nhà, giày tất hai người đều ướt sũng. Bùi Ngụ Hành chẳng kịp để ý đến hai đứa nhỏ chuẩn bị quấn hắn, vội vàng chạy về phòng, mang theo vẻ mặt không thể chịu nổi sự dơ bẩn này nữa. Một lát sau đã nghe tiếng nước vang lên.
Lúc hắn ra ngoài đón Tuyên Nguyệt Ninh, Tuyên phu nhân đã chuẩn bị sẵn nước ấm. Tắm rửa sạch sẽ, thay đồ mới, hắn mới xuất hiện lại.
Bên kia, Tuyên Nguyệt Ninh tiện tay búi mái tóc ướt l*n đ*nh đầu, lấy hộp tiền nhỏ tích cóp được, đổ số tiền hôm nay vào, rồi không chê phiền mà đếm tới ba lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!