Chương 22: Thắng lợi trở về

Lúc đầu vẫn còn ầm ĩ không dứt, vị phu nhân mặt tròn thấy y phục của đối phương cùng tỳ nữ, dù tức giận cũng im miệng lại.

Ngược lại, chưởng quầy khi nhìn thấy tỳ nữ bên cạnh vị phu nhân ấy, trong mắt hiện rõ vẻ hiểu chuyện, nhanh chóng bước lên: "Hôm nay, sao phu nhân lại tự mình đến đây? Thật làm phu nhân chê cười rồi, mời phu nhân vào trong tiệm ngồi."

"Không sao."

Vị phu nhân ấy một tay vén váy, một tay cầm bản vẽ đi tới. Tỳ nữ bên cạnh bước tới định cầm lấy bản vẽ nhưng bị bà từ chối.

Phong tục Đại Lạc cởi mở, rất ít nương tử ra ngoài còn phải đội mũ có rèm. Tuyên Nguyệt Ninh tinh tế đánh giá, vị phu nhân kia nhận ra ánh mắt nàng, vẫy tay hỏi: "Bản vẽ này là ngươi vẽ à? Không ngờ tuổi còn nhỏ mà tay nghề đã tốt như vậy."

Chiếc mũ có rèm được tháo xuống, lộ ra khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ càng. Chưởng quầy nhắc khẽ: "Thất nương, còn không mau qua đây, Hàn phu nhân gọi ngươi đó."

Phu nhân Châu trường Việt Châu họ Hàn.

Hàn phu nhân cười dịu dàng, đến cả đuôi mắt đầy nếp nhăn cũng toát lên vẻ trìu mến: "Hóa ra là tiểu cô nương, ta cứ tưởng là lang quân tuấn tú nào vẽ ra được bản thiết kế này, làm ta ngắm mãi không chán."

"Phu nhân quá khen." Tuyên Nguyệt Ninh tiến lên hành lễ, vì không mặc đồ nữ trang mà mang Hồ phục, nên làm lễ theo nam tử.

"Không cần đa lễ, có thể nói ta nghe vì sao ngươi thiết kế cây trâm vàng thành hình dáng này không?" Ánh mắt bà nhìn vào bản vẽ, đầy tán thưởng.

Tuyên Nguyệt Ninh đáp lại, giọng cung kính nhưng vẫn pha chút tinh nghịch: "Tất nhiên là có thể, chỉ là cảm thấy minh nguyệt xứng với mỹ nhân, ngòi bút liền tự nhiên mà vẽ nên hình."

"Một câu "minh nguyệt xứng mỹ nhân", thật hay. Ta rất thích bản vẽ này, có thể nhường lại cho ta không?"

Nàng chẳng hề do dự: "Phu nhân có con mắt tinh tường, tất nhiên là có thể."

"Ta còn chưa đồng ý đâu! Ngươi nói xéo ta mắt mù phải không?" Vị phu nhân mặt tròn nghe nàng nói vậy liền tức tối mở miệng, nhìn thấy Hàn phu nhân lại hạ giọng: "Thứ tự phải có trước sau, cây trâm này là ta đặt trước."

Tuyên Nguyệt Ninh quay người lại, vì thân hình mới mười ba tuổi nên thấp hơn phu nhân mặt tròn một cái đầu, ngẩng nhẹ đầu lên nhìn bà ta, ngày thường nàng vốn hiền hòa, nhưng lúc này lại trở nên sắc sảo: "Là phu nhân chê bai trước, đó là bản vẽ của ta, không thể để người khác tùy tiện phá rối."

"Ai phá rối? Cái con nha đầu này, sao nói chuyện như phun phân vậy hả?" Tiểu tâm tư của phu nhân mặt tròn bị vạch trần, luống cuống nên nói năng không lựa lời.

Tuyên Nguyệt Ninh đứng đó, những lời lẽ tục tằn này hoàn toàn không ảnh hưởng đến nàng. Một cô nương tuổi nhỏ như nàng nếu chưa từng va chạm với đời, bị sỉ nhục thế này chắc đã khóc từ lâu.

Ánh mắt nàng đảo qua phu nhân mặt tròn và Diêu Tam nương luôn im lặng đứng bên cạnh, đợi đến khi đối phương sắp không chịu nổi mới mở miệng: "Phu nhân chê cười rồi. Phu nhân đặt bản vẽ cây trâm vàng nhưng không nêu yêu cầu, ta vẽ xong, phu nhân lại bảo không thích mà không nói rõ không thích chỗ nào, lại còn gượng ép nói là do lúc đầu không hề yêu cầu thêm đá hồng ngọc vào bản vẽ. Nhưng phu nhân cũng chưa từng đề qua không được thêm đá hồng ngọc, ta lại vì suy nghĩ cho phu nhân nên chỉ dùng đá vụn.

Phu nhân lại nói nó sang quý, lý do thật không thuyết phục. Phu nhân dám cầm bản vẽ này ra đường hỏi bất kỳ người nào coi, thấy có đẹp không? 

Phu nhân dám không!"

"Sao ta lại không dám?" Phu nhân ấy theo bản năng nhìn về phía Diêu Tam nương, nhưng Diêu Tam nương lại tránh ánh mắt bà, rõ ràng không muốn nhúng tay, càng không muốn bị lộ mối quan hệ.

Tuyên Nguyệt Ninh tiếp lời: "Phu nhân cứ nhìn Diêu Tam nương làm gì?"

Phu nhân mặt tròn và Diêu Tam nương đồng thời biến sắc, nàng nói tiếp: "Là muốn Diêu Tam nương vẽ giúp sao?"

Hai người vừa mới thở phào, đã bị nàng dồn ép trở lại. Nàng trực tiếp lật tẩy tâm tư của họ: "Ta thấy phu nhân đang muốn nhằm vào ta, muốn mượn cớ cây trâm này để ép ta phải vẽ cho người một trăm tám mươi bản nữa."

"Ngươi nói bừa, ta thật sự không hài lòng bản vẽ đó!"

Đến lúc này, Hàn phu nhân thấy đã nhìn đủ rồi, vừa vặn xen vào: "Phu nhân nếu không hài lòng bản vẽ, sao lại ngăn ta mua nó? Chẳng lẽ đúng như tiểu cô nương nói, phu nhân đang có âm mưu nào đó?"

"Mong phu nhân bỏ thứ yêu thích." Hàn phu nhân yêu thích bản vẽ đến mức không giấu nổi, nhưng thái độ lại rất kiên quyết, không hề có ý thương lượng.

Phu nhân mặt tròn không ngờ Hàn phu nhân sẽ bênh vực Tuyên Nguyệt Ninh, lại không dám đắc tội bà, nhất thời rơi vào thế khó, mặt đỏ bừng vì tức.

"Cho ngươi, cho ngươi! Ta không cần bản vẽ này nữa! Còn ngươi, phải vẽ cho ta một bức khác, ta đã trả tiền đàng hoàng!"

Hàn phu nhân nhíu mày: "Phu nhân, có những chuyện nên dừng đúng lúc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!