Chương 20: Chỉ thiếu gió đông

Tuyên phu nhân đưa ánh mắt đảo một vòng qua hai người bọn họ, thu hồi số tiền được chia cho mình, nói với Bùi Cảnh Chiêu và Bùi Cảnh Ký: "Hai đứa đi theo nương ra ngoài cho gà con ăn."

"Được ạ, được ạ, đi thôi nương."

Trong sân, tiếng gà con kêu không ngừng, trong phòng chỉ còn lại hai người là Bùi Ngụ Hành và Tuyên Nguyệt Ninh.

Giờ cấm đi lại ban đêm đã đến, trời bắt đầu tối, bữa cơm cũng vừa ăn xong, son môi trên môi Bùi Ngụ Hành cũng đã phai nhạt đi không ít, hắn cong ngón tay, đẩy hai xâu tiền trên bàn ra xa một chút, rồi hỏi: "Ngươi làm gì vậy?"

Tuyên Nguyệt Ninh chống cằm, không dám nhìn hai xâu tiền trên bàn kia, chỉ sợ vừa thấy lại không kiềm lòng được mà đoạt lại, đành phải gắt gao nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mỹ nam dưới ánh đèn của Bùi Ngụ Hành.

Lại một lần nữa cảm thán ông trời bất công, một người vừa thông minh, vừa tài giỏi, còn cho một khuôn mặt đẹp như vậy.

So với hắn, bản thân nàng giống như một cây cỏ nhỏ bị người ta tiện tay vứt bên đường.

Sinh ra đã bị bế nhầm, sau khi làm rõ thì phụ thân không thương, mẫu thân cũng không yêu, gả chồng lại tưởng rằng có thể sống ngày lành, ai ngờ phu quân lại là một "người thích nam nhân", cẩn thận chu đáo giúp người ta nuôi nhi tử, còn chưa kịp hòa li để sống an nhàn, đã nghẹn một hơi mà chết.

Bùi Ngụ Hành dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn, giọng điệu rất không tốt: "Tuyên Nguyệt Ninh, ngươi nhìn đủ chưa?" Nàng vẫn còn đang không thể kiềm chế mà đắm chìm trong bi thương, buột miệng: "Chưa."

Ngồi đối diện, Bùi Ngụ Hành thu tay vào trong tay áo, trầm mặt nhìn nàng. Mãi đến khi cảm thấy trên người lạnh lẽo, nàng mới phản ứng lại.

Vừa rồi nàng nói cái gì vậy!

"Không phải, ta là nói, khụ, ngươi cất chỗ tiền này đi, ngày thường cũng tiện mua đồ, không có tiền thì bất tiện lắm."

Thấy hắn vẫn chưa nhận, nàng lại đẩy xâu tiền về phía hắn, đầu ngón tay chạm vào tiền thì có chút luyến tiếc, vuốt hai cái mới chịu buông tay.

"Ta thấy gần đây ngươi thường ra ngoài, ra ngoài mà không mang tiền thì làm sao được, hơn nữa……" Nàng đưa tay chống cằm nói, "Không phải ta đã nói sẽ nuôi ngươi sao, ngươi cứ yên tâm đọc sách là được, ta là người nói được thì làm được!"

Ngón tay trong tay áo của Bùi Ngụ Hành vô thức siết lại, lặng lẽ nhìn nữ tử nhỏ trước mặt, đôi mắt nàng đang không dám nhìn vào hai xâu tiền, trong lòng hắn hiện tại sóng cuộn trào dâng thế nào thì chỉ mình hắn biết.

"Khụ, cái đó, ngươi thật sự không cần sao?" Tuyên Nguyệt Ninh xoa mũi, ánh mắt lướt qua xâu tiền, lại liếc qua lần nữa…

Những tiền đồng này hình như hơi thiếu, Bùi tướng chướng mắt cũng phải, chi bằng, cứ lấy về, sau có thêm nhiều rồi đưa hắn.

Khi trong lòng nàng còn đang giằng co, tay nhỏ đã từ trên mặt bàn thả xuống, định lấy lại hai xâu tiền kia, thì một bàn tay thon dài chặn lại.

Đầu ngón tay chạm vào mu bàn tay lạnh lẽo, mu bàn tay ấy nhanh chóng thu lại, hai xâu tiền trên bàn cũng bị quét gọn vào túi tiền bên dưới bàn.

Nàng giật mình, liền nghe Bùi Ngụ Hành nói: "Tiền đã đưa ra rồi, còn muốn lấy lại?"

Nói xong, không để nàng kịp phản ứng, liền đứng dậy trở về thư phòng, thấy hắn lấy sách ra đọc, nàng tự nhiên không thể quấy rầy, đành phải đứng ở cửa nghiến răng nghiến lợi – rõ ràng ban đầu là hắn không cần mà!

Thật là càng sống càng lùi, sợ hắn làm gì.

Trong thư phòng, Bùi Ngụ Hành đợi đến khi người đứng ngoài cửa cũng đi xem gà con, mới bỏ sách xuống, thản nhiên cầm một quyển sách khác lật ra xem.

Lòng bàn tay xoa nhẹ lên mu bàn tay vẫn còn vương chút hơi ấm, khẽ nhướn mày bật cười một tiếng, thì thầm nói: "Nuôi ta?"

Hắn lấy ra tờ bố cáo kẹp trong sách đó, lặng lẽ nhìn.

Triệu gia ở Việt Châu muốn tìm một phu tử để chỉ dạy cho nhi lang trong nhà, tiền công… rất cao.

Sáng sớm hôm sau, Tuyên Nguyệt Ninh – người duy nhất trong nhà cần ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình – phát hiện mình thế mà còn chưa dậy sớm bằng Bùi Ngụ Hành.

Thần thần bí bí, không biết hắn ra ngoài làm gì.

Vừa bước vào tiệm trang sức, nàng đã bị tiểu nhị ngăn lại: "Vị lang quân này là muốn mua ít trang sức cho nữ quyến trong nhà phải không?"

Tuyên Nguyệt Ninh cúi đầu nhìn kỹ bộ Hồ phục trên người mình, nàng vừa định nói, thì tiểu nhị liền kinh ngạc bật thốt: "Thì ra là Thất nương, ta suýt chút nữa không nhận ra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!