Để cho bà ta?
Nói trắng ra là muốn bọn họ bán bọn nhỏ!
Tuyên Nguyệt Ninh nhìn chỗ cửa, nơi có tiếng ầm ĩ, chỉ thấy đôi long phượng thai chưa cao bằng nửa cánh cửa gỗ, một trái một phải nép sau lưng nhau, dùng hết sức lực nhỏ bé của mình giữ cửa, tranh đấu với những kẻ đang muốn bán chúng đi.
Khổ nỗi thân hình chúng quá nhỏ bé, theo tiếng gõ cửa, thân thể non nớt không ngừng run rẩy.
Mà bên cạnh nàng, một tiếng thở nhợt nhạt vang lên bên tai, duỗi tay nắm lấy bàn tay ẩm ướt kia, hàng mi dài của nàng run rẩy, nước mắt trượt xuống.
Hai đứa nhỏ khỏe mạnh hoạt bát, cô mẫu cũng chưa chết bệnh, thật là quá tốt.
Tuyên Nguyệt Ninh gắng gượng ngồi dậy từ trên giường, nói là giường chẳng bằng nói cái nàng đang nằm chỉ là mấy tấm ván gỗ mục nát ghép lại. Trong phòng chỉ có một cái bàn vuông, đến ghế dựa cũng không có.
Bốn phía vách tường được xây bằng đất vàng, nàng nhớ rõ căn nhà đơn sơ như vậy chỉ có hai gian, mà hai gian này chỉ có thể miễn cưỡng che mưa chắn gió, thế mà bà chủ trọ đòi dùng đôi long phượng thai để trừ nợ!
Bà lão chủ trọ cố ý chọn lúc này đến, chẳng qua là biết Bùi Ngụ Hành đã ra ngoài mời lang y, không có ở nhà, muốn hung hăng dằn mặt bọn họ một phen.
Thân thể nhiễm phong hàn suy yếu hơn nàng tưởng tượng, chân vừa chạm đất đã mềm nhũn khuỵu xuống.
Nghe thấy tiếng động, long phượng thai đồng loạt quay đầu lại nhìn, Bùi Cảnh Chiêu còn kêu lên một tiếng: "A tỷ, tỷ ngoan đừng xuống giường!"
Nước mắt cô bé đảo quanh trong hốc mắt, giọng nói mang theo tiếng khóc nghe có vẻ không khách khí, nhưng ánh mắt thấp thỏm ngấn lệ lại lập tức đánh trúng trái tim Tuyên Nguyệt Ninh.
Bọn chúng vẫn chỉ là hai đứa trẻ bảy tuổi ngây thơ, huynh trưởng không có ở nhà, mẫu thân và biểu tỷ bệnh nặng sắp chết, chỉ có thể một mình đối mặt với sự đe dọa của kẻ đòi nợ, trong lòng không biết phải sợ hãi và hoảng loạn đến mức nào.
Lúc này thấy nàng tỉnh lại, như tìm được người thân cận, nhưng lại nghĩ đến nàng hiện giờ còn bệnh, nên chỉ có thể tỏ ra hung dữ, muốn cho nàng thấy mình có thể gánh vác được.
Tuyên Nguyệt Ninh khàn khàn giọng nói, giang tay về phía chúng, "Lại đây, đến chỗ a tỷ."
Trên mặt nàng là vẻ kiên định chưa từng có, ánh mắt sâu thẳm, cả người toát ra một cổ khí chất trầm ổn, dù đang quỳ trên mặt đất cũng không thể ảnh hưởng đến khí thế đó.
Tiếng la hét ngoài cửa vẫn không ngừng, cánh cửa gỗ mỏng manh hiển nhiên đã không thể ngăn cản được nữa, "Bà già này tuy già nhưng chưa điếc, nghe thấy tiếng các ngươi nói chuyện rồi, mau mở cửa, không mở, bà già này phá cửa xông vào!"
Miệng bà ta thì gào thét, động tác không ngừng, từ gõ cửa chuyển sang tông cửa, một bộ dạng tuyệt đối không bỏ qua.
Hai đứa nhỏ liếc nhau, quay đầu một trái một phải nhào về phía Tuyên Nguyệt Ninh, nữ tử Bùi Cảnh Chiêu chui đầu vào lòng ngực nàng, giành trước ôm nàng, Bùi Cảnh Ký thì chậm một bước, vì mình là nam hài nên đứng bên cạnh nàng, nắm chặt lấy ống tay áo nàng.
Hai thân hình nhỏ bé áp sát vào nàng, vẫn còn run bần bật.
Tuyên Nguyệt Ninh ôm cả Bùi Cảnh Ký vào lòng, siết chặt chúng, "Đừng sợ, có a tỷ ở đây."
Nàng cười lạnh nhìn cánh cửa gỗ kia, ức h**p trẻ con thì có bản lĩnh gì, có giỏi sao không dám đối mặt với Bùi Ngụ Hành mà đòi tiền.
"Phanh!"
Không có hai đứa nhỏ giữ cửa, cánh cửa bị bẻ gãy, một thân hình to béo chen vào phòng nhỏ chật hẹp.
Đôi mắt nhỏ xíu bị thịt mỡ ép thành đường chỉ của bà ta, khi nhìn thấy Tuyên Nguyệt Ninh lóe lên vẻ kinh diễm không mang ý tốt.
Thiếu nữ quỳ trên mặt đất ôm hai đứa nhỏ, chỉ lộ ra khuôn mặt xinh đẹp, đôi mày lá liễu cong cong như gần như xa, ánh mắt lay động, vì còn nhiễm phong hàn nên trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra vẻ ửng hồng bất thường, dưới mắt phải còn có một nốt ruồi đen nhỏ, như điểm xuyến thêm cho mắt.
Tuyên phu nhân bệnh nặng sắp chết, thỉnh thoảng tỉnh lại còn dặn dò Bùi Ngụ Hành ngàn vạn lần phải bảo vệ Tuyên Nguyệt Ninh, khuôn mặt phong tình này của nàng với tình cảnh Bùi gia đang khốn cùng như hiện tại, là họa chứ không phải phúc, vì giờ Bùi gia chỉ sợ không bảo vệ được nàng.
Mặc dù đã chuyển đến đây hơn một tháng, nhưng vẫn là lần đầu tiên Tuyên Nguyệt Ninh nhìn thấy người ngoài.
Bị ánh mắt béo như đang đánh giá hàng hóa nhìn đi nhìn lại, nàng thấy thật ghê tởm, nàng hơi rũ mi mắt xuống, tạo vẻ yếu đuối mong manh khiến người ta thương xót, nhưng trong lòng lại đang cười nhạo.
Bà lão chủ trọ lên tiếng: "Tiểu nương tử, các ngươi cũng cần nói lý lẽ, bà già này chỉ dựa vào tiền thuê nhà để sống, các ngươi không trả tiền, chẳng phải là chặt đứt đường sống của ta sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!