Tiêu phu nhân mở một tiệm trang sức cỡ trung, quy mô không lớn, tuy không có lầu cao ba tầng như các tửu phường, nhưng lại nằm ở một vị trí phồn hoa nhất của Hành phường. Bà ta không hổ là nữ nhi của thương nhân, cũng là một người buôn bán giỏi giang.
Trong phòng thoang thoảng mùi hương nhẹ, các món trang sức lấp lánh nằm im trên nền lụa, chờ đợi khách quý tới lựa chọn.
Tuyên Nguyệt Ninh đi theo sau, đi vào gian trong. Bên trong, một thiếu nữ tầm hai mươi tuổi đang vùi đầu vẽ. Trên tranh là hình dáng sơ khai của một cây trâm vàng. Thấy Tiêu phu nhân tới, thiếu nữ vội vàng đứng dậy.
Thiếu nữ mặc váy vải màu lam đơn giản, tay áo còn dính màu vẽ, nhìn kỹ thì thấy những ngón tay cầm bút đã đầy vết chai sạn.
Tiêu phu nhân quay sang giới thiệu với Tuyên Nguyệt Ninh: "Vị này là Diêu Tam nương, chuyên phụ trách vẽ mẫu thiết kế ở cửa hàng. Gần đây, họa sĩ chính xin nghỉ vì bệnh, chưa biết bao giờ mới quay lại. Nên Diêu Tam Nương đang phải gánh công việc mà vẽ ngày vẽ đêm. Con hãy đến giúp nàng ấy một tay."
Tiêu phu nhân luôn hành xử nghiêm khắc, chưa từng dịu giọng hay thân thiết với bọn họ. Diêu Tam nương và chưởng quầy sau lưng đều đồng loạt nhìn Tuyên Nguyệt Ninh, đánh giá thiếu nữ nhỏ, chỉ cao đến vai Tiêu phu nhân này.
Tuyên Nguyệt Ninh bình tĩnh mặc cho họ đánh giá, điềm đạm đáp ứng.
Tiêu phu nhân gọi chưởng quầy đến, kéo tay Tuyên Nguyệt Ninh lại: "Nàng là Tuyên Thất nương, đừng nhìn nàng nhỏ tuổi, đã từng sống tại Trường An, còn từng đọc sách biết chữ. Ta cố ý đưa nàng tới, là để vẽ mẫu trang sức đang lưu hành tại Trường An."
Chưởng quầy liếc mắt nhìn bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người, nhẹ giọng hỏi: "Phu nhân, vậy tiền công của Tuyên Thất nương tính sao ạ?"
"Cứ chiếu theo tiền công của họa sĩ chính mà trả. Nhớ là phải thanh toán hằng ngày."
Vừa dứt lời, Diêu Tam nương trừng mắt nhìn Tuyên Nguyệt Ninh, chân đứng không vững làm ngã chiếc ghế phía sau "phịch" một tiếng, liền vội vã xin lỗi.
Tiêu phu nhân khoát tay, lôi Tuyên Nguyệt Ninh từ phía sau ra tới, chỉnh lại chiếc trâm nghiêng trên đầu cô, rồi nghiêm giọng bảo Diêu Tam nương: "Từ nay, Tuyên Thất nương sẽ học vẽ cùng ngươi. Tuyệt đối không được giấu nghề, phải nghiêm túc dạy bảo."
Diêu Tam nương miễn cưỡng "Vâng" một tiếng.
Sắp xếp xong việc, Tiêu phu nhân còn phải đi đến các cửa hàng khác. Nhưng vừa đi chưa được bao xa, bà ta cảm thấy không an tâm nên lại quay lại.
Bà ta làm ra vẻ mặt đầy quan tâm, như thể toàn tâm toàn ý vì nàng: "Bá mẫu đã sắp xếp cho con ở cửa hàng này, con thấy có vừa ý không? Nếu không thích, cứ nói, bá mẫu còn nhiều chỗ khác, sẽ đổi cho con."
Tuyên Nguyệt Ninh nhìn vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của Diêu Tam nương và ánh mắt đầy ẩn ý của chưởng quầy, thầm nghĩ việc chủ động nói rõ quan hệ như vậy, rõ ràng muốn thêm họa cho nàng.
Nàng mỉm cười lễ phép đáp: "Nguyệt…… Thất nương cảm tạ bá mẫu. Thất nương nhất định sẽ làm việc thật tốt, vẽ thật nhiều mẫu trang sức Trường An cho bá mẫu."
"Đúng là đứa bé ngoan," Tiêu phu nhân xoa đầu cô, rồi như sực nhớ điều gì, nói thêm: "Chưởng quầy này, nàng biết chữ. Khi nào rảnh thì dạy nàng xem sổ sách."
"Vâng, phu nhân."
"Ừ, ta rất yên tâm về các ngươi." Nói rồi, bà khẽ ngân nga một khúc hát, tâm trạng rất tốt mà rời đi.
Tuyên Nguyệt Ninh nhẹ nhàng xoa túi tiền, nụ cười ngọt ngào thoáng qua, quay lại vẻ khách khí xa cách.
Chờ Tiêu phu nhân đi hẳn, chưởng quầy vốn là một người khéo léo, nên dùng lời nói ôn hòa hỏi nàng có muốn nghỉ ngơi, uống chút nước, rồi mới dẫn nàng đi làm quen với cửa hàng được không.
Diêu Tam nương đứng ở gian cửa bên trong, hừ lạnh một tiếng: "Chưa biết ở được mấy ngày, mà chưởng quầy lại quan tâm người ta như vậy! Đừng để mình bị thiệt!"
Cánh cửa bị đóng sầm lại. Tuyên Nguyệt Ninh không để ý đến thái độ nóng nảy của Diêu Tam Nương, chỉ yêu cầu chưởng quầy giới thiệu về cửa hàng.
Chưởng quầy cũng không muốn hai nàng xảy ra xung đột, lập tức dẫn nàng ra phía trước xem các món trang sức.
Tiêu phu nhân chỉ có một mình cửa hàng này là bán trang sức. Vì ở Việt Châu, cửa hàng lớn nhất chuyên bán đồ cổ và ngọc thạch, đặc biệt nổi danh với trang sức ngọc bích, nên để tránh cạnh tranh, cửa tiệm của bà ta chỉ bán vàng bạc, châu báu.
Vì không dùng tới ngọc thạch, nên Tiêu phu nhân yêu cầu thiết kế phải độc đáo, mẫu mã phải đổi mới liên tục và đa dạng, nên buôn bán luôn phát đạt.
Cũng có nhiều người đến tiệm đặt làm riêng trang sức, vì muốn độc đáo.
Hai họa sĩ của tiệm, ngoài tiền công hằng tháng, còn được chia một phần tiền từ những đơn hàng đặt làm riêng này, cuộc sống khá dư dả. Nhất là họa sĩ chính, phần chia này sẽ gấp đôi Diêu Tam nương.
Tuyên Nguyệt Ninh còn nghe được một tin: họa sĩ chính, chính là sư phụ của Diêu Tam nương, nay đã lớn tuổi, mắt kém, tranh vẽ đã không còn thần thái, mấy năm nay đã kiếm được chút tiền nên tính về nhà dưỡng lão.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!