Tuyên Nguyệt Ninh ngáp một cái, quay người, vùi đầu vào trong lòng ngực Bùi Ngụ Hành; hắn khẽ cười một tiếng, lấy chăn phủ lên vai nàng.
Nàng thò chân lộ ra ngoài chăn, lẩm bẩm: "Nóng……"
Rồi trong mơ mơ màng màng hỏi: "Sao hôm nay chàng không đi Đại Lý Tự?"
"Xin nghỉ."
Nàng còn chưa tỉnh ngủ hẳn, nghe vậy phản ứng đầu tiên trong đầu là: lại xin nghỉ? Lại xin nghỉ vậy có phải hay không bệ hạ sẽ đem chàng hạ cấp luôn không? Xin nghỉ với lý do bị bệnh còn có lý, nay lại xin nghỉ với lý do gì?
"Bệ hạ cũng thật là dung túng chàng."
Nàng vừa động đậy, mái tóc đen phủ kín trên giường cũng theo đó lay động; bộ tóc khiến trên chăn hiện lên một mảng màu đen tựa như tranh sơn thủy.
Bùi Ngụ Hành duỗi tay gom mái tóc đen dài đến eo của nàng lại, đây là nhờ hắn cẩn thận bảo hộ mới giữ được mái đen mọc dài đẹp như bây giờ, giờ mà rụng một sợi thôi cũng làm hắn đau lòng.
Hơi ấm tươi mát cùng hơi thở của hắn chạm nhẹ lên trán nàng, "Phu nhân?"
Mũi nàng hơi động, rầm rì một tiếng, "Mới sáng sớm mà chàng đi tắm làm gì?"
"Phu nhân không giúp ta phơi khô tóc à?"
Nghe lời này nàng lập tức trở mình; toàn thân kéo chăn quay một vòng, quay về phía trong cùng của giường, đối mặt vào tường nói: "Trời còn chưa sáng đâu."
Tối hôm qua hai người nháo đến khuya, bây giờ eo nàng còn đau nhức đây! Phơi khô tóc gì chứ, không làm.
Tiếng cười khẽ lọt vào tai, tê tê dại dại, khiến nàng thật sự không thể kháng cự.
"Nếu trời còn chưa sáng……" Chăn mỏng trên người nàng không ngăn được, một lát sau liền bị hắn xốc lên, thân thể hơi có chút lạnh lẽo áp sát vào người nàng.
Sau khi sinh hai đứa trẻ, thân hình nàng càng thêm đẫy đà, chỗ cần béo thì béo, chỗ cần gầy vẫn gầy; trên người từng đường cong đều gợi đúng chỗ khiến hắn say mê, lưu luyến không muốn rời.
Những tiếng thở gấp như dụ dỗ, chẳng lâu sau vang khắp cả trong phòng.
Mái tóc đen còn chưa khô của hắn cùng dây dưa với mái tóc đen của nàng.
Cái gì gọi là lý trí?
Canh giữ bên người nàng chính là lý trí.
Nước ở khóe mắt nàng trào ra, nàng còn muốn giảng đạo lý với hắn: "Sâm nhi cùng Quân nhi chắc cũng đã thức dậy, ta phải đi chăm sóc bọn họ."
Hắn nói: "Nương và Chiêu nhi đều đang ở nhà, các nàng sẽ chăm sóc chúng."
"Lát nữa, chàng còn phải kiểm tra bài tập mà hôm qua chàng sắp xếp cho hai đứa nhỏ ……"
"Chiêu nhi vô cùng nhiệt tình, sẽ giúp ta ôm lấy việc này, phu nhân, chuyên tâm chút đi."
Hơi nước bốc lên, một cảnh xuân mờ mịt.
Ngoài cửa, trong viện, Tuyết Đoàn đang cố gắng ngăn cản hai vị tiểu lang quân, "Đại lang, Nhị lang, thiếu phu nhân cùng lang quân còn chưa rời giường, các ngài không thể tiến vào."
Bùi Tử Quân nghi hoặc nhìn về phía Tuyết Đoàn, lại nhìn cửa phòng đang đóng chặt, rồi ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi: "Phụ thân lại sinh bệnh à?"
Trước đây, mỗi khi phụ thân sinh bệnh, mẫu thân đều cực nhọc ngày đêm chăm sóc; nếu phụ thân sinh bệnh, hai người họ càng phải đến thăm phụ thân.
Bùi Tử Sâm gật đầu, lập tức hiểu ý tưởng của đệ đệ, đối Tuyết Đoàn nói: "Nếu phụ thân bị bệnh, mau đi mời đại phu đến, hai đứa chúng ta có thể ở bên cạnh giúp phụ thân uống thuốc."
"Đúng vậy!" Bùi Tử Quân phấn khởi gào to, nghĩ đến khi giúp phụ thân uống thuốc, có thể trộm lấy mứt hoa quả của phụ thân!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!