Trở về Thẩm gia, tâm trạng của Thẩm Tu Yến vẫn hoàn toàn rơi xuống đáy.
Chỉ cần dính tới Hà Đống là tất cả cảm xúc tiêu cực trong cậu lại cuộn trào lên. Những ký ức kiếp trước mà cậu không muốn nhớ tới cứ thế ùa về, đập thẳng vào thần kinh.
Đột nhiên, cậu rất, rất nhớ Lâm Cảnh Hàng – người đàn ông ở kiếp trước vẫn luôn kiên trì ở bên cạnh mình, là chỗ dựa duy nhất, là chút ấm áp hiếm hoi trong cuộc đời kia.
Chỉ cần có thể gửi cho anh một tin nhắn, dù là vượt qua mấy tinh hệ cũng được. Chỉ cần... nhận lại một câu trả lời từ anh.
Vừa bước vào đại sảnh Thẩm trạch, Chúc thúc đã ra đón, khom lưng:
"Tiểu thiếu gia, bữa tối đã chuẩn bị xong."
Thẩm Tu Yến gật đầu, đi vào trong, lập tức thấy Lục Lâm Dung đã ngồi tại bàn ăn, một mình chờ cậu.
"Tiểu Yến, con về rồi, lại đây ăn cơm..."
Trong lòng Thẩm Tu Yến vẫn còn bực bội vì màn náo loạn với Hà Đống, cậu không muốn mang cái tâm trạng lộn xộn đó đè lên mỗ phụ, chỉ muốn có một chút không gian yên tĩnh:
"Mỗ phụ, con không đói... Con lên phòng trước ạ."
Trong mắt Lục Lâm Dung hiện lên thoáng thất vọng, nhưng vẫn cố cười dịu dàng:
"Ừm... được rồi, con lên đi."
Thẩm Tu Yến bước được mấy bậc thang, lại bất chợt nghĩ đến hình ảnh mỗ phụ ngồi một mình trước bàn ăn phong phú mà trống trải, trong lòng liền chua xót. Cậu dừng lại, quay đầu trở xuống:
"Mỗ phụ, thôi... con ăn với mỗ phụ một chút đã."
Sống lại một lần, cậu không muốn nhìn thấy trên mặt Lục Lâm Dung xuất hiện bất kỳ nét bi thương nào nữa.
Quả nhiên, nghe cậu nói sẽ ở lại ăn cùng, trên gương mặt mỗ phụ nụ cười dịu dàng nở ra, nhìn mà ấm cả lòng.
Trên bàn là một loạt món ăn sắc hương đều đủ: tôm chưng tỏi băm, gà rưới mỡ hành phi... toàn là những món cậu thích.
Thẩm Tu Yến gắp một con tôm lớn, bóc vỏ cẩn thận, đặt vào bát mỗ phụ:
"Mỗ phụ ăn đi."
"Ừ, được."
Lục Lâm Dung cười, rồi lại không yên tâm hỏi,
"Hôm nay con đến công ty, ba con với anh cả thế nào?"
"Đều ổn, chỉ là hơi mệt thôi."
Thẩm Tu Yến an ủi,
"Mỗ phụ, công ty nhất định sẽ vượt qua được đợt khó này, mỗ phụ đừng lo quá."
Những việc khó khăn đó cứ để ba và anh cùng cậu gánh, mỗ phụ chỉ cần ở nhà mà sống yên ổn là được.
"À đúng rồi, mỗ phụ..."
Thẩm Tu Yến nghĩ tới chuyện khác,
"Người có lưu liên lạc của mấy nhà muốn liên hôn không...?"
"Có chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!