Tập đoàn nhà họ Thẩm tên là Quân Dung, lấy một chữ trong tên của Thẩm Thiệu Quân và Lục Lâm Dung ghép lại.
Khi Thẩm Tu Yến tới công ty thì đã mười giờ. Vừa bước vào sảnh lớn, cậu đi thẳng vào trong, còn chưa tới khu thang máy đã bị cô lễ tân vội vàng gọi giật lại:
"Ê, đứng lại! Cậu là ai?"
Năm nay Thẩm Tu Yến mới 18, dáng dấp lại như một thiếu niên vừa tốt nghiệp cấp ba. Dù Quân Dung làm về công nghệ, kỹ sư trẻ cũng nhiều, nhưng độ tuổi như cậu mà đi thẳng vào khu làm việc của tầng trên thì đúng là hiếm thấy, lễ tân nghi ngờ cũng phải.
Huống chi bây giờ công ty đang trong thời khắc nhạy cảm, bất cứ lúc nào cũng có thể đóng cửa, nhân viên thì người xin nghỉ, người thì tiêu cực làm cho có. Đại lão bản và nhị lão bản đã ở lại công ty ba ngày ba đêm, bây giờ không thể để người lạ thích là lên được.
"Tiểu thiếu gia."
Trợ lý kiêm thư ký tổng tài vừa bưng tài liệu từ trên xuống, thấy Thẩm Tu Yến bị lễ tân chặn lại, liền vội đi tới giải vây, kinh ngạc hỏi:
"Sao cậu lại tới đây?"
"Tiểu, tiểu thiếu gia...?"
Cô lễ tân tròn mắt, mặt tái đi, vội cúi gập người, lắp bắp:
"Xin, xin lỗi... em... em không biết..."
"Không sao."
Thẩm Tu Yến cười cười, giọng bình tĩnh,
"Bình thường tôi không lên công ty, cô không nhận ra là chuyện bình thường. Là tại tôi không đi đúng quy trình. Nhưng sau này, dù là với khách, cô cũng nên nói năng mềm hơn một chút."
"Vâng! Vâng ạ, em biết rồi, tiểu thiếu gia!"
Thư ký đứng bên cạnh nhẹ nhàng ho một tiếng, lễ phép hỏi:
"Lần này cậu tới là...?"
Bình thường vị "tiểu thiếu gia" được sủng trên đầu ngón tay này chưa bao giờ xuất hiện ở công ty. Hắn cũng chỉ từng thấy qua cậu một lần trong tiệc tối, nghe danh đã lâu, hôm nay xem như được diện kiến phiên bản đời thực của "truyền thuyết nhà họ Thẩm".
"Anh tôi đâu? Đưa tôi lên văn phòng tổng tài."
Thẩm Tu Yến nói.
"Vâng, tiểu thiếu gia."
Thư ký lập tức dẫn đường vào thang máy, còn cẩn thận nhường cậu bước vào trước rồi mới vào theo.
Thẩm Tu Yến nhìn mà có ấn tượng tốt: ít nhất ở thời điểm rối ren thế này mà thư ký vẫn giữ được lễ nghi, không vì loạn mà mất nguyên tắc.
"Công ty đã xảy ra chuyện, nhiều người xin nghỉ như vậy, sao anh không đi?"
Cậu hỏi.
Thư ký cười:
"Tôi theo Thẩm tổng từ lúc công ty mới lập, năng lực Thẩm tổng thế nào tôi rất rõ. Tôi tin công ty chưa đến đường cùng. Hơn nữa đãi ngộ Thẩm tổng dành cho tôi luôn rất tốt, tôi vẫn luôn cảm kích. Đến khi nào thật sự không trụ nổi nữa, lúc đó đi cũng chưa muộn."
Thẩm Tu Yến âm thầm gật đầu. Nói sao nhỉ, người này tuy không quá xuất chúng, nhưng trung thành, rõ ràng, hiểu lý lẽ.
Kiếp trước, trong tình huống rối ren còn nghiêm trọng hơn, ba và anh vẫn có thể vực công ty dậy. Tuy không còn huy hoàng như trước, nhưng ít ra vẫn duy trì được. Là... sau này vì cứu cậu mà ba mới bị Hà Đống ép đến phá sản.
Tất cả là do mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!