Sáng hôm sau, Thẩm Tu Yến tỉnh dậy trong làn nắng sớm xuyên qua lớp rèm mỏng. Phòng ngủ của cậu là căn có ánh sáng đẹp nhất trong nhà, dù kéo rèm lại thì bên trong vẫn sáng sủa, ấm áp.
Ở Thẩm gia, bất kể là ba, mỗ phụ hay anh trai, tất cả những gì tốt nhất đều vô thức để lại cho cậu.
Từ ngày gả đi, cậu đã không còn được đối xử như vậy nữa.
Thẩm Tu Yến đưa tay che ánh nắng màu cam nhạt, nhìn cánh tay trắng mịn, thon gầy của mình, vẫn còn chút xa lạ với thân thể mười tám tuổi này.
Cậu duỗi thẳng tay, nhìn làn da non trẻ dưới ánh mặt trời, trong lòng thoáng nghĩ:
Tuổi trẻ... thật tốt.
Nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Thẩm gia, cậu lập tức thôi cảm thán, xuống giường, mở tủ quần áo.
Cậu chọn một chiếc sơ mi cao cấp kiểu casual và quần jean màu nhạt. Mặc xong, soi gương chỉ thấy thiếu niên 18 tuổi trước mắt tràn đầy sức sống.
Xuống phòng ăn, cậu thấy mỗ phụ đã ngồi sẵn bên bàn, Chúc thúc — quản gia — đang bưng đồ ăn lên.
Lúc này Thẩm Tu Yến mới nhận ra, vì nhà đang gặp chuyện nên người hầu đã giảm đi không ít, rất nhiều việc đều phải để Chúc thúc tự làm.
"Chúc thúc, để con giúp."
Thẩm Tu Yến cười ngọt, vươn tay định đỡ lấy khay.
Chúc thúc khựng lại một chút, rồi khéo léo tránh đi:
"Không cần đâu, tiểu thiếu gia. Cậu chỉ cần ngồi ăn sáng là được."
Biết ông không chịu để mình động tay, cậu cũng không miễn cưỡng, chỉ đi vào bếp bưng hai ly sữa bò ra, một ly đặt trước mặt Lục Lâm Dung:
"Mỗ phụ."
Lục Lâm Dung nhìn đứa con út ngoan ngoãn, trong lòng vừa cảm động vừa áy náy.
Quả nhiên, khi nhà xảy ra chuyện, trẻ con cũng sẽ phải trưởng thành sớm.
Tiểu Yến mới 18 tuổi, vừa thi đậu đại học, đáng lẽ bây giờ phải là lúc vô tư nhất, giống như con nhà người ta ở các nhà hào môn khác, có thân phận "chìa khóa thể chất" thì ai nấy nâng như trứng, hứng như hoa, tính cách kiêu ngạo, chút tùy hứng cũng là chuyện bình thường.
Còn Tu Yến...
Sắp phải đi liên hôn vì cứu nhà.
Dù hiện tại liên minh tinh tế đã hạ tuổi kết hôn xuống 18 để khuyến khích sinh sản, nhưng với Lục Lâm Dung mà nói, 18 vẫn là quá nhỏ.
Nếu được lựa chọn, ông thật lòng hy vọng con trai cả đời không cần lập gia đình, cứ ở dưới gối mình làm một đứa trẻ mãi không lớn. Nhưng ông biết điều đó không thực tế — nhất là khi Thẩm gia đang đứng bên bờ sụp đổ, kẻ thù nhìn chằm chằm, chỉ chờ ngày chia thịt Thẩm gia.
Đến lúc đó, ổ đổ thì trứng cũng không còn lành, Tu Yến sẽ là người đầu tiên bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
"Tiểu Yến, hôm qua mỗ phụ đưa con xem mấy hồ sơ đó, con có thấy ai hợp mắt không?"
Hợp... mắt?
Mặt Thẩm Tu Yến bất giác đỏ lên. Trong đầu hiện lên ngay hình ảnh Lâm Cảnh Hàng — gương mặt anh tuấn, đôi mắt thâm trầm, và cả những lần kiếp trước anh đã vươn tay kéo cậu ra khỏi tuyệt cảnh.
Cậu vẫn luôn cảm thấy mình mắc nợ Lâm Cảnh Hàng, muốn dùng cả đời này để bù đắp. Nhưng mỗ phụ lại hỏi: "Có thích không?"
Tim cậu bỗng thắt lại, giống như không khí trong phổi bị rút bớt.
Từ lần tuyệt vọng triệt để vì Hà Đống ở kiếp trước, trái tim cậu đã rất lâu rồi không còn "động" vì ai nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!