Chương 46: Hống một người ghen

Tinh Xa nhanh chóng chạy về khu chung cư.

Xe vừa dừng lại bên đường, Thẩm Tu Yến ngồi ghế phụ nghiêng đầu, chớp chớp mắt, mang theo chút lấy lòng, giọng nói mềm xuống:

"Cảnh Hàng...?"

Lâm Cảnh Hàng tháo dây an toàn, hạ lưng ghế xuống một chút, nghiêng người sang nhìn cậu.

"...?"

Ánh mắt Thẩm Tu Yến đầy nghi hoặc. Đèn đường xuyên qua kính xe, rọi lên hàng mi cậu, kéo xuống một mảng bóng mờ thật sâu.

Lâm Cảnh Hàng đưa tay xoa nhẹ má phải của cậu, ngón tay cái dùng sức vuốt một cái ở khoé môi, rồi bất chợt cúi người hôn xuống.

"Ngô..."

Thẩm Tu Yến cảm thấy cả người mình bị anh áp lại, mùi bạc hà pha chút hương chanh quen thuộc trên người anh bao trọn lấy mình. Trọng lượng của anh và sức ép trên ghế khiến cậu chỉ có thể ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế mà bị động tiếp nhận nụ hôn.

Ghế da chịu sức nặng của hai người, phát ra một tiếng kêu khẽ rất nhỏ.

Cảm nhận được hình như tâm trạng Lâm Cảnh Hàng đang không vui lắm, Thẩm Tu Yến liền thả lỏng toàn thân, chủ động vòng tay ôm cổ anh, hé môi mặc cho anh tiến vào, thậm chí còn dùng lực kéo anh lại gần hơn chút.

Cảm được sự ngoan ngoãn cùng chủ động lấy lòng ấy, cái chua ghen trong lòng Lâm Cảnh Hàng cũng dần tan ra.

Thỏ con nhà anh là của anh, chỉ của mình anh.

Thẩm Tu Yến càng mềm, anh càng muốn xâm chiếm sâu hơn.

Hai người nhắm mắt, chìm trong ôn nhu của nhau.

Ở ghế sau, Lâm Tiểu Phong khẽ ho một tiếng, dùng âm lượng nhỏ nhất nói:

"Khụ khụ... Ta ra ngoài đi dạo một vòng..."

Dứt lời, liền lén lút mở cửa xuống xe, rón rén rời đi.

Hai người trong xe chẳng buồn để ý, chỉ cảm giác được trong xe càng yên tĩnh, liền càng phóng tay hơn.

Đến lúc này, Thẩm Tu Yến đã hiểu —

Xem ra... nam nhân nhà mình đang ghen.

Không biết vì sao, trong lòng cậu lại thấy hơi muốn cười.

Có đôi khi Lâm Cảnh Hàng đúng là giống một đứa con nít to xác, phải dỗ, phải hống.

Nếu vậy thì... hống cho đàng hoàng.

Về sau mình còn phải đi đóng phim suốt, những cảnh thân mật hơn hôm nay chắc chắn sẽ có.

Con đường "hống con nít" này, xem ra sẽ vừa dài vừa mệt.

Nhưng mà, Lâm Cảnh Hàng ghen thì cậu lại thấy vui,

được hống anh, cậu tình nguyện.

Ai kêu anh là người đàn ông cả đời này cậu nhận định đâu?

Cảm giác được đầu lưỡi anh quét qua khoang miệng mình, Thẩm Tu Yến hơi nghiêng đầu, để anh "thuận tiện" hơn một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!