Chương 38: Cánh cửa thứ nhất

Trong lúc chìm nổi giữa nụ hôn và ôm ấp, tinh thần lực của Thẩm Tu Yến vô thức quấn lấy Lâm Cảnh Hàng, hai người đồng điệu, cùng tiến vào thế giới tinh thần của Lâm Cảnh Hàng.

Vừa đặt chân vào, Thẩm Tu Yến lập tức sững người.

Trong tầm mắt cậu là một cánh cổng khổng lồ, khí tức rách nát tràn ra, cửa đóng chặt, trên đó... treo hai cái khóa.

Sao lại như thế này?

Thẩm Tu Yến quay đầu nhìn sang người bên cạnh, đầy nghi hoặc:

"Cảnh Hàng?"

"Ta cũng không biết vì sao lại thành như vậy." – Sắc mặt Lâm Cảnh Hàng trầm xuống.

"Cho nên ngươi phát bệnh... là vì chuyện này?"

"Ngày đó, ta đột nhiên cảm thấy toàn thân vô cùng khó chịu, tinh thần hải hỗn loạn, giống như toàn bộ sức lực đều bị rút cạn. Não thì như bị đánh mạnh, choáng váng nặng nề, ngực, bụng, rồi cơ bắp khắp người đều đau như bị đánh trọng thương."

Giọng anh bình tĩnh thuật lại, nhưng nội dung thì đủ để người ta lạnh sống lưng.

"Sau đó, ta ngất đi. Chính là đúng ngày ngươi gọi điện cho ta."

"Cho nên hôm đó ta gọi, là Lâm Tiểu Phong nghe máy, bảo ta ngươi ngất xỉu." – Thẩm Tu Yến nói tiếp.

"Ừm. Khi ta tỉnh lại, thân thể đã yếu đi rất nhiều. Đồng thời, tinh thần hải cũng trở nên rách nát như bây giờ, trên cửa lại hơn một cái khóa. Cánh cửa vốn sắp mở... cũng đóng chặt lại." – Lâm Cảnh Hàng nói.

"Thân thể yếu đi? Yếu đến mức nào?" – Thẩm Tu Yến lập tức cảnh giác.

"......" – Anh hơi ngập ngừng, không muốn làm cậu lo. Nhưng nếu giấu nữa, Thẩm Tu Yến chắc chắn sẽ giận.

Cuối cùng anh cười nhẹ, nói thật:

"Thỉnh thoảng sẽ... ho ra máu."

Trong thế giới tinh thần, Thẩm Tu Yến vẫn nắm chặt cổ tay anh, giọng vội vàng:

"Vậy..."

"Ngươi yên tâm. Ta vẫn ổn." – Anh nhẹ giọng.

"Bác sĩ nói sao?"

"Đã thử đủ kiểu trị liệu. Nhưng không cách nào trị tận gốc."

"...... Vậy chỉ có thể là do cánh cửa này có vấn đề." – Thẩm Tu Yến nhìn chằm chằm cánh cửa rách nát kia, ánh mắt nghiêm túc hẳn.

Bệnh phát đồng thời với biến dạng trong tinh thần hải, bảo cậu tin là không liên quan thì đúng là cậu không tin nổi.

Trong đầu cậu như có một ý nghĩ lướt qua, mơ hồ bắt được, nhưng lại nhanh chóng vuột mất.

Dù chỉ là cánh cửa thứ nhất, nhưng uy áp toát ra từ nó đã cực kỳ nặng. Là người mở khóa cho vô số người, Thẩm Tu Yến hiểu rõ – cánh cửa này không nhỏ chút nào.

Cậu đi đến trước cánh cửa, giơ tay, chậm rãi đặt lên chiếc khóa kim loại đơn giản mà nặng nề kia.

"Tu Yến, đừng chạm vào!" – Lâm Cảnh Hàng vội vàng ngăn.

Nhưng Thẩm Tu Yến không dừng lại.

Ngón tay cậu vẫn kiên định chạm vào cái khóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!