Ngày hôm sau, Lâm Cảnh Hàng lái xe đến đón Thẩm Tu Yến như đã hẹn.
Hai người chuẩn bị tự mình lái Tinh Xa lên chủ thành, đến Lâm gia bái kiến người lớn.
Tinh Xa tuy rất nhanh, nhưng do quy định hạn tốc nên dù thế nào cũng phải mất gần nửa ngày đường.
Vừa ngồi vào ghế phụ, việc đầu tiên Thẩm Tu Yến làm là chỉnh điện thoại sang chế độ "miễn làm phiền", tránh cảnh đang nói chuyện với trưởng bối mà điện thoại rung reo ầm lên, vừa thất lễ vừa khó xử.
Trên đường đi, Lâm Cảnh Hàng chậm rãi giới thiệu sơ bộ về người nhà Lâm gia: đại bá, nhị bá, hai người đường ca, cùng vài chi bàng hệ khác.
Nghe qua là hiểu ngay: bề ngoài thì hòa thuận, nhưng chỉ cần dính tới hai chữ "gia sản", quan hệ giữa hai người đường ca với Lâm Cảnh Hàng... nói dễ nghe thì là vi diệu, nói thẳng ra là căng.
Hai người xuất phát từ sáng sớm, đến Lâm gia thì đã gần trưa.
Nhưng nơi họ vào trước không phải Lâm gia đại trạch, mà là chỗ ở riêng của Lâm Thắng Chi và Bách Thư – nhà riêng của ba mỗ phụ Cảnh Hàng.
Nơi này... so với Thẩm gia còn lớn gần gấp đôi.
Tinh Xa vừa dừng trước cổng, đã có hạ nhân lập tức chạy ra mở cổng, cúi người chào, sau đó hướng dẫn xe vào trong.
Xe dừng trong gara, Lâm Cảnh Hàng nắm tay Thẩm Tu Yến, cùng nhau bước về phía biệt thự.
Dàn hạ nhân đứng hai bên sảnh, đồng loạt cúi người:
"Thiếu gia hảo, thiếu phu nhân hảo."
Thẩm Tu Yến vẫn chưa quen được kiểu trận thế này.
Thẩm gia cũng có người hầu, nhưng không khí thế đến mức này.
"Không quen thì ta bảo bọn họ đổi cách xưng hô, gọi ngươi là 'Thẩm thiếu gia'?" – Lâm Cảnh Hàng nghiêng đầu, nói nhỏ.
"Không cần, không sao." – Thẩm Tu Yến lắc đầu. – "Dù sao cũng là nhà trưởng bối, ta không tiện đòi hỏi nhiều quá."
Vừa nghe con xe dừng, cửa nhà đã mở, Bách Thư và Lâm Thắng Chi từ trong bước ra.
Bách Thư cười đến là rạng rỡ, vươn tay kéo lấy tay Thẩm Tu Yến:
"Đến rồi à, vào trong mau, đang chờ hai đứa ăn cơm đây."
Người hầu lập tức bắt đầu dọn món.
Món ăn bưng lên rất nhanh, đầy đủ màu sắc hương vị, dĩ nhiên đều là chuẩn bị sẵn từ trước.
Từng dĩa từng tô đều trình bày cực kỳ tinh tế, chỉ nhìn thôi đã biết đầu bếp không phải dạng bình thường.
Bách Thư ngồi lên ghế chủ vị, kéo Thẩm Tu Yến ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt nhìn cậu đầy mong đợi.
Bị nhìn chằm chằm như vậy, Thẩm Tu Yến có chút ngượng, nhưng Bách Thư vẫn không nói gì – cậu nhất thời cũng không biết phải mở miệng từ đâu.
"Tu Yến à...?" – Cuối cùng, Bách Thư lên tiếng, giọng kéo dài đầy ám chỉ.
Thẩm Tu Yến lập tức bừng tỉnh, nhớ ra một nghi thức quan trọng của Nhạc Lan tinh, vội vàng sửa lời, hơi lắp bắp:
"Mỗ... mỗ phụ..."
"Ai, được, được." – Bách Thư lập tức cười tít mắt, vui mừng thấy rõ.
Tiếp đó, Thẩm Tu Yến lại quay sang gọi một tiếng "Phụ thân" với Lâm Thắng Chi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!