Chương 36: Vị hôn thê nhỏ và bài học điệu thấp

Trên bàn ăn.

Bách Thư vẫy tay với người hầu:

"Đem mấy hộp châu báu ta chuẩn bị cho Tiểu Yến mang ra đây nào."

Ngay sau đó, từng chiếc hộp tinh xảo được đặt ngay ngắn trước mặt Thẩm Tu Yến.

Nắp hộp mở ra, bên trong là:

Vòng ngọc khắc hoa nạm vàng,

Ngọc phỉ thúy băng chủng trong veo,

Dây chuyền đính hồng ngọc thiên nhiên...

Thứ nào thứ nấy đều lấp lánh, khí chất quý tộc bức người.

Thẩm Tu Yến bị dọa đến hoảng hồn:

"Bách, Bách thúc thúc, con... con không cần nhiều đồ như vậy đâu ạ..."

"À, là không thích mấy thứ này sao?" – Bách Thư nghiêng đầu suy nghĩ. – "Vậy đổi sang mấy thứ con trai thích nhé."

Y lại vỗ tay một cái.

Người hầu lập tức bưng lên:

Mẫu trí não đời mới vừa ra mắt,

Vòng tay thể thao nano đời mới,

Môt số thiết bị hỗ trợ vận động nhỏ gọn nhưng công nghệ cực cao...

"Bách thúc thúc..." – Thẩm Tu Yến càng thêm bối rối, không biết phải làm sao cho phải.

"Cầm đi." – Lâm Cảnh Hàng ngồi cạnh nhẹ nhàng nói nhỏ bên tai cậu.

"Ưm..." – Thẩm Tu Yến biết nếu từ chối thêm nữa thì lại hóa ra thành khách sáo xa cách, chỉ có thể ngoan ngoãn nhận. – "Vậy... con cảm ơn Bách thúc thúc ạ!"

"Gọi gì mà Bách thúc thúc." – Ánh mắt Bách Thư cưng chiều, sắp sửa buột miệng sửa xưng hô.

"Còn phải gọi là..."

"Khụ, nó còn chưa về Lâm gia, em đừng vội." – Lâm Thắng Chi thấp giọng nhắc.

Theo tập tục ở Nhạc Lan tinh, sau khi đính hôn, bên phía "vợ" sẽ phải sang nhà "chồng" bái kiến trưởng bối, coi như chính thức "vào cửa".

Lâm Thắng Chi là đang nhắc vợ... để dành cái gọi là "phí sửa miệng" cho lần gặp sau.

"À, đúng đúng." – Bách Thư lập tức hiểu ra, bật cười. – "Em đó, nhìn thấy Tiểu Yến đáng yêu quá nên quên cả lễ nghi rồi."

"Bách tiên sinh, thật sự không cần cho Tu Yến nhiều đồ vậy đâu." – Lục Lâm Dung mở miệng. – "Thằng bé cũng không dùng hết, phí lắm."

"Lãng phí chỗ nào, ta còn thấy là cho chưa đủ ấy chứ." – Bách Thư nhìn Thẩm Tu Yến mà cười đến hiền hòa.

"Được rồi, được rồi, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện." – Ba của Tu Yến, Thẩm Thiệu Quân, mở lời. – "Mời hai vị nếm thử tay nghề đầu bếp nhà chúng tôi. Đầu bếp này chúng tôi mời về cũng lâu năm rồi, tay nghề không tệ đâu."

"Được, vậy phải ăn thật nhiều mới được." – Bách Thư cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!