Chương 35: Ngày đính hôn khuynh đảo cả phố cổ

Hôm sau.

Cổ thành khu phố cũ Hạ Tuyền thị.

Mấy chục chiếc Tinh Xa hạng sang chen chúc trên con đường nhỏ, gần như chặn kín cả phố.

Cư dân quanh đó tạm ngưng làm việc, chủ sạp với ông chủ cửa hàng cũng bỏ mặc chuyện buôn bán, khách du lịch chẳng còn tâm trí mua đồ. Tất cả đều ùa ra ngoài... xem náo nhiệt.

"Gì vậy trời? Sao mà lắm siêu xe thế này?"

"Ai biết! Bình thường nhiều lắm cũng chỉ vài chiếc, nay nhìn qua phải cả đoàn luôn á!"

"Có phải đoàn phim tới quay không?"

"Ngốc à, mấy đoàn phim ngày thường tới đây quay cảnh còn thiếu gì, nhưng đã bao giờ thấy đoàn nào phô dàn siêu xe kiểu này chưa? Nhìn kìa, chiếc Tuấn Mã phía sau, không có trăm triệu thì khỏi mơ đấy."

Chiếc Tuấn Mã mà mọi người đang xì xào chính là xe của ba ba Lâm Thắng Chi, mỗ phụ Bách Thư, đi cùng là Lâm Cảnh Hàng, Lâm Tiểu Phong và quản gia Lâm gia.

Bách Thư nhìn cảnh tắc đường rộn ràng bên ngoài, bất đắc dĩ cười:

"Cảnh Hàng này, sao mới đi đến Thẩm gia mà thành ra náo loạn nguyên cả phố vậy?"

"Mỗ phụ, bình thường khu phố cổ này cũng khó đi thật, nhưng không đến mức náo nhiệt như thế..." – Lâm Cảnh Hàng nói.

"Ta nhìn qua ít nhất cũng phải ba mươi chiếc xe xếp trước chúng ta." – Bách Thư chép miệng. – "Nhìn cái biển số kia quen ghê, hình như là xe nhà Dung gia, đúng không?"

"Xem chừng là vậy." – Lâm Thắng Chi nheo mắt. – "Dàn xe phía trước... chẳng lẽ đều là tới nhà Thẩm Tu Yến cầu hôn?"

"Ơ kìa, một nhà tới cầu hôn thì nhiều lắm hai, ba chiếc xe là cùng, mà chỗ này..." – Bách Thư cười híp mắt. – "Thấp thấp cũng phải mười mấy nhà rồi đó. Nhà mình thành... đội lên sau cùng luôn."

Rồi y quay sang nói với con trai:

"Cảnh Hàng, đối thủ cạnh tranh của con hình như đông lắm đó nha.

Con... hơi nguy hiểm rồi đó~"

Lâm Cảnh Hàng: "..."

Ba của mình không lo thì thôi, mỗ phụ lại còn ngồi kế bên... không hề tin tưởng con trai mình luôn.

"Phu nhân, thiếu gia nhất định sẽ là người thắng cuối cùng, ôm mỹ nhân về nhà!" – Lâm Tiểu Phong khí thế hùng hồn đảm bảo. Trong lòng thì rất chi là vững: thiếu gia với Thẩm thiếu gia tình cảm tốt thế kia, thêm mười mấy người nữa cũng chẳng ăn thua.

"Ừm." – Bách Thư đáp nhạt một tiếng.

Lâm Tiểu Phong: "..."

Bên ngoài, tiếng bàn tán vẫn chưa dứt.

"Đông như này, nhìn chẳng khác gì rước dâu luôn á."

"Không biết là con trai hay con gái nhà ai, mà gả một cái là phô trương dữ vậy?"

"Chắc ở khu biệt thự phía trong. Nhà bình thường ai mà ồn được kiểu này."

"Mà này, mọi người còn nhớ hôm nọ Tiểu thiếu gia nhà Thẩm bị chặn lại ở phố này không?"

"Nhớ chứ, quên sao được. Thẩm tiểu thiếu gia đẹp đến mức... nhìn phát muốn ngất."

"Đúng đúng, đẹp kiểu nghiêng nước nghiêng thành luôn ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!