Buổi hòa nhạc được tổ chức tại Trung tâm văn hoá – thể thao, bên trong có một phòng hòa nhạc kín, âm thanh chuẩn, vô cùng thích hợp cho các đêm diễn âm nhạc.
Lâm Cảnh Hàng cho Tinh Xa dừng ở bãi xe gần đó, nhân viên trông xe chạy lại nhận chìa khóa.
Anh mở cửa, đưa tay cho Thẩm Tu Yến xuống xe, rồi nắm tay cậu cùng bước về phía phòng hòa nhạc.
Ngay khi Thẩm Tu Yến bước xuống, cậu bé trông xe lỡ nhìn cậu đến mấy lần, ngơ ngẩn một chút rồi mới kịp phản ứng, vội vã lái xe đi đỗ.
Trước cửa phòng hòa nhạc là một quảng trường lớn.
Trời đã tối hẳn, gần tám giờ, bầu trời đen như mực, các cửa hàng xung quanh sáng đèn, ánh sáng rực rỡ như vừa mới bừng lên.
Có lẽ vì quảng trường quá rộng, có lẽ vì người trưởng thành đều bận rộn với thế giới của riêng mình, ngoài cậu bé trông xe lúc nãy, gần như không ai chú ý đến hai người.
Thẩm Tu Yến và Lâm Cảnh Hàng cứ thế nắm tay nhau đi qua quảng trường, giống như hàng vạn cặp tình nhân bình thường nào đó trong đêm thành phố.
Thẩm Tu Yến rất thích cảm giác này.
Yên tĩnh.
Không bị ai làm phiền.
Người qua đường tuy nhiều nhưng đều chỉ là người lướt ngang đời mình.
Thật sự ở lại bên cạnh cậu, chỉ có Lâm Cảnh Hàng.
Hai người đi rất gần nhau, đến mức Thẩm Tu Yến gần như có ảo giác... như thể mình nghe được cả tiếng tim anh đập.
Những ấm ức phải nuốt trong lòng khi ghi hình chương trình ban ngày, lúc này giống như đều bị làn gió đêm thổi tan.
Mọi khó chịu dường như đều trở nên... không còn quan trọng nữa.
Ngọt ngào khi ở cạnh Lâm Cảnh Hàng giống như một lớp đường phủ kín nỗi chua xót, khiến cậu chỉ muốn yên tâm mà dựa vào.
Trên quảng trường có một cậu bé đang đá bóng cao su.
Chơi hăng quá, cậu nhóc sút lệch chân, quả bóng bật xa, lăn đúng tới cạnh chân Thẩm Tu Yến.
"Á!" – cậu bé hoảng hốt kêu lên, vội vàng chạy đến.
Thẩm Tu Yến mỉm cười, khom lưng nhặt quả bóng lên, nhẹ nhàng đưa lại.
Cậu bé ngẩng đầu nhìn, ngây người mất vài giây, sau đó mặt đỏ bừng:
"Cảm ơn anh đẹp trai ạ!"
"Không có gì." – Thẩm Tu Yến cười, đưa tay xoa đầu cậu nhóc. – "Đi chơi tiếp đi."
"Dạ!" – Cậu bé gật đầu thật mạnh, ôm quả bóng chạy đi, vui như vừa nhặt được bảo bối.
Lâm Cảnh Hàng đứng bên cạnh nhìn trọn cảnh ấy, trong đáy mắt toàn là dịu dàng và thương yêu.
Cả hai cùng nhau đi đến cửa lớn phòng hòa nhạc.
Một nữ nhân viên mặc đồng phục kiểm vé lễ phép mỉm cười:
"Hai anh, mời vào ạ."
Bên trong không cho mang theo đồ ăn thức uống từ ngoài vào, nhưng vì chương trình kéo dài nên ở mỗi hàng ghế đều được chuẩn bị sẵn nước khoáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!