Ánh mắt Giản Trì đảo qua cả phòng học, lướt hết một vòng gương mặt học trò, cuối cùng cau mày.
Không có bóng dáng Thẩm Tu Yến.
Hắn cúi đầu xem lại danh sách lớp trong tay. Trên đó, không hề có cái tên "Thẩm Tu Yến".
Chẳng lẽ thằng nhóc này chọn lớp của giáo sư khác?
Đầu óc nó bị kẹp cửa à?
Giản Trì lại mở thêm hai danh sách lớp khác, nhìn kỹ từng dòng. Vẫn không thấy.
Giản Trì: "..."
Không khí trong lớp đột nhiên trầm xuống, mấy bạn học nhỏ giọng xì xào:
"Thẩm Tu Yến đâu rồi?"
"Cậu ấy... chẳng lẽ lại không qua được khảo hạch sơ cấp?"
"Báo... báo cáo Vũ Vương..."
Một bạn học rụt rè đứng dậy, còn chưa nói dứt câu đã bị Giản Trì liếc cho sợ run, lắp bắp đổi lại:
"À, không phải... báo cáo thầy... Thẩm, Thẩm Tu Yến... bị giữ lại lớp sơ cấp..."
Quả nhiên.
Giản Trì đặt mạnh xấp danh sách lên bàn, xoay người bước thẳng ra khỏi lớp.
Một lúc sau quay lại, hắn bật nhạc, tiếng điện âm sôi động lập tức tràn ngập phòng học:
"Các em cứ luyện trước bài khởi động này. Chờ tôi về."
Nói xong, hắn bỏ đi lần nữa.
Mấy học sinh tò mò nhón chân nhìn ra ngoài cửa:
"Giản Vũ đi đâu vậy?"
"Muốn lắm luôn, theo ra nhìn thử đi!"
"Giản Vũ" là biệt danh mấy fan và người quen gọi Giản Trì – vũ công chính đội BVC.
Thế là một nhóm học trò lén chuồn theo sau.
Lớp sơ cấp.
Vu Thành Dương đang đứng trên bục, bộ dạng hống hách:
"Sao? Không phục à? Thầy nói cho các em biết, kết quả lớp sơ cấp này là thầy quyết. Thầy nói không qua là không qua, chứng tỏ trình độ em chưa đủ—"
"Anh nói ai không đủ trình độ?"
Cửa phòng học bị đá bung ra, giọng nói trầm khàn quen thuộc vang lên.
"Giản... Giản Trì..."
Vu Thành Dương trợn tròn mắt, nói năng cũng bắt đầu lắp bắp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!