Ngay khi mọi người nín thở chờ Lâm Cảnh Hàng một mình bước ra sân khấu, thì lại thấy hai người sóng vai đi lên.
Một trong đó là Lâm Cảnh Hàng.
Người còn lại – là Thẩm Tu Yến.
Vì khoảng cách khá xa nên nhiều người chưa nhận ra ngay:
"Ơ, người đi cùng là ai thế?"
"Không biết, cậu ta cũng lên đàn chung với Lâm tam thiếu à?"
"Chắc vậy rồi, nếu không thì lên làm gì?"
"Ai mà may mắn dữ vậy trời..."
Dãy ghế phía trước – nơi tập trung không ít "fan cứng" của tiết mục vũ đạo lần trước – đã nhận ra:
"Thẩm Tu Yến! A a a, là Thẩm Tu Yến!"
Đám đông dần ồ lên:
"Thì ra là Thẩm Tu Yến!"
"Vậy cũng không lạ, nghe nói dạo này Lâm tam thiếu với Thẩm Tu Yến hay đi chung lắm."
"Rốt cuộc bọn họ là quan hệ gì nhỉ?"
"Không biết, nhưng dù chưa phải người yêu thì chắc cũng sắp rồi."
"Nhưng Lâm gia mà cưới Thẩm Tu Yến thật sao?"
"Mới năm nhất thôi, yêu đương gì mà mơ xa thế..."
"Tui mà được ở cạnh Lâm tam thiếu một ngày là thấy đủ sống rồi..."
...
Bên kia, mặt Doãn Chu như bị ai vả một cú trời giáng.
Sao lại như vậy chứ? Tại sao lại là như vậy?!
Hắn trông mong cả buổi để được xem Lâm Cảnh Hàng biểu diễn,
vậy mà người đi bên cạnh Lâm Cảnh Hàng bước lên sân khấu – lại chính là kẻ hắn chán ghét nhất: Thẩm Tu Yến.
Muốn mở miệng nói gì đó, nhưng Doãn Chu lại thấy cổ họng mình như bị chặn cứng.
"Doãn Chu ca, anh sao thế?" – có người đứng bên kéo tay hắn hỏi nhỏ.
"Không sao." – hắn lơ đãng đáp.
"Lâm tam thiếu với Thẩm Tu Yến đi cùng nhau, lát nữa biểu diễn xong, mình còn gọi cậu ta lên đối chất kiểu gì đây?"
Thẩm Tu Yến mà đứng cạnh Lâm Cảnh Hàng, ai dám lôi ra gây chuyện?
"Để lát nữa rồi nói." – Doãn Chu trầm giọng, cố nén cơn tức. – "Hai tên bạn cùng phòng của cậu ta có mặt không?"
"Có, tụi em canh từ sớm rồi." – một tên tùy tùng nói, chỉ tay về phía xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!