Chương 25: Đừng chạm vào hắn

Lâm Cảnh Hàng ngồi dưới khán đài, ánh mắt vẫn luôn dán chặt lên người Thẩm Tu Yến – người đã trở thành tâm điểm sáng chói nhất trên sân khấu.

Ánh nhìn ấy chuyên chú đến mức hiếm thấy.

Lâm Tiểu Phong đã hầu hạ thiếu gia nhiều năm, rất ít khi thấy anh nghiêm túc nhìn một ai như thế. Nhưng người đó lại là Thẩm thiếu gia, nên cậu liền cảm thấy... ờ thì, cũng hợp lý thôi.

Nhìn Thẩm Tu Yến trên sân khấu buông hết kiềm chế, phóng thích toàn bộ mị lực của mình, Lâm Tiểu Phong cũng bắt đầu nghiêm túc... thưởng thức.

Thiếu phu nhân tương lai nhà mình, thật sự đúng là một cảnh đẹp ý vui.

Trên sân khấu, cậu mặc bộ đồ diễn gợi cảm, ánh đèn chiếu lên đường cong cơ thể. Ngày thường lại hiền lành, dịu dàng, sạch sẽ.

Đây chẳng phải truyền thuyết "có thể mặn, có thể ngọt" đó sao?

Ba tiết đầu kết thúc, đến tiết thứ tư, đội hình lại đổi về như cũ:

Doãn Chu quay trở lại C vị, còn Thẩm Tu Yến lùi xuống hàng thứ ba.

Vũ đạo vẫn đẹp mắt, động tác vẫn gọn gàng, nhưng khi không còn Thẩm Tu Yến đứng ở phía trước, mọi người lại có cảm giác... thiếu thiếu gì đó.

Thứ thiếu đi chính là khoảnh khắc làm người ta sững sờ, tim đập nhanh, hưng phấn đến nghẹn thở.

"Ê, các cậu nói xem, Thẩm Tu Yến nhảy tốt như vậy, sao lại bị xếp ở hàng thứ ba nhỉ?"

"Đúng đó, tới cả người ngoại đạo như tớ cũng nhìn ra cậu ấy nhảy là đẹp nhất, chẳng phải ít nhất cũng nên đứng hàng đầu sao?"

"Có thể là mấy ngày nay cậu ấy mới luyện lên phong độ này chăng..."

"Nhưng dù thế nào thì, xếp ở hàng cuối vẫn quá bất công đi."

Tiếng xì xào bàn tán dần lan ra.

Vu Thành Dương ngồi trong một góc dưới khán đài, kẹp điếu thuốc, nhíu chặt mày, trong lòng bỗng thấy... hơi hoảng.

Hôm nay Thẩm Tu Yến nhảy quá tốt, quá nổi bật. Nếu để lãnh đạo hoặc mấy vị đại lão phía trước để ý, liệu có ai gọi hắn lên "uống trà" không đây?

Dù sao thì cách hắn sắp xếp đội hình... đúng là thiên lệch quá rõ.

Hơn nữa, phía trước lại còn có nhiều "đại thần" giới giải trí như thế. Nếu bọn họ để ý đến Thẩm Tu Yến, chẳng lẽ sẽ không truy ra chuyện phía sau?

May mắn là từ tiết thứ tư trở đi, Doãn Chu về lại C vị, Thẩm Tu Yến trở về hàng thứ ba.

Theo diễn biến đến cuối bài, không có ai tìm đến hắn, các vị lãnh đạo cũng không có động tĩnh.

Vu Thành Dương thở phào một hơi.

Nếu không có vị "đại lão" nào đặc biệt chú ý đến Thẩm Tu Yến, vậy thì... nhân lúc này dứt khoát làm cho ra lẽ luôn ——

Trực tiếp khiến Thẩm Tu Yến không thể qua kỳ kiểm tra lên lớp, như vậy hắn còn có thể lấy lòng Doãn Chu, coi như đầu tư lâu dài.

Về phần Lâm Cảnh Hàng...

Từ đầu chí cuối, anh vẫn ngồi ở vị trí đối diện với vị trí của Thẩm Tu Yến trên sân khấu, bất kể đổi đội hình thế nào, anh đều ở góc nhìn tốt nhất, không bỏ sót bất kỳ một động tác nào.

Anh nghiêm túc nhìn trọn vẹn toàn bộ màn biểu diễn của cậu, không bỏ qua một giây.

Lâm Tiểu Phong biết rất rõ, thiếu gia nhà mình không phải kiểu người thích "đu idol".

Nhiều năm vậy rồi, anh chưa từng chủ động chú ý một Omega hay nữ sinh nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!