Một trung tâm thương mại siêu to khổng lồ.
Cố Thanh Chanh đang cắm rễ trước máy gắp thú, chăm chú điều khiển cần gắp con gấu bông kia – nhưng gắp kiểu gì cũng tụt.
Đến lần cuối cùng, còn đúng hai đồng, cậu vẫn nghiêm túc nhắm con gấu nhỏ, mà trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần... lại trượt. Cậu bĩu môi, ỉu xìu như bánh bao xẹp.
Đứng phía sau, Thẩm Tu Dịch nhìn bóng lưng Cố Thanh Chanh, thấy cậu bĩu môi mà bật cười, chỉ cảm thấy cậu thật đáng yêu, đáng yêu giống hệt em trai mình.
Anh bước tới sau lưng, tay đặt lên cần điều khiển, mấy cái đã chỉnh vị trí chuẩn ngay con gấu nhỏ mà Cố Thanh Chanh thích.
Cố Thanh Chanh nín thở nhìn thao tác của Thẩm Tu Dịch, cảm nhận được khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp, trong lòng bỗng nhiên căng thẳng.
Trên người Thẩm Tu Dịch thoang thoảng mùi nước hoa cologne, pha cùng mùi cam nhẹ dưới nắng, chầm chậm len vào trong lòng ngực cậu.
Thẩm Tu Dịch gần như áp sát sau lưng, một tay giữ cần, một tay phủ lên mu bàn tay Cố Thanh Chanh đang đặt trên nút bấm. Anh cúi đầu, dùng giọng nói trầm thấp, từ tính, khẽ ở bên tai cậu:
"Rồi, ấn xuống đi."
Cố Thanh Chanh cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay anh dán trên tay mình, đầu óc lập tức ngắt kết nối. Cậu ngây người nhìn cái kẹp và con gấu trong hộp kính, một lúc không biết phải nhấn kiểu gì.
Ngay sau đó, cậu cảm giác tay mình bị anh nắm chặt, thay cậu ấn nút.
Hơi thở của Thẩm Tu Dịch gần ngay sau tai, Cố Thanh Chanh càng thêm hoảng hốt. Tim đập nhanh hẳn, mặt nóng bừng, máu như chảy ngược lên tận đầu.
Cậu nghiêm túc tự phân tích: nhất định là mình bị sốt. Hoặc là... lần đầu đứng gần một khóa thể chất như thế nên mới sinh ra phản ứng sinh lý kỳ lạ này.
Trong lúc cậu còn đang tự kiểm tra sức khỏe tinh thần và thể chất, thì Thẩm Tu Dịch đã điều khiển cái kẹp một cách chuẩn xác, thả con gấu chui tọt vào lỗ.
Thấy con gấu nhỏ mình muốn được gắp ra ngoài, Cố Thanh Chanh lập tức quên hết mấy thứ vừa rồi, hai mắt sáng rực:
"Oa, Dịch ca, anh lợi hại quá!"
Thẩm Tu Dịch khẽ cười. Anh đã mở được ba đạo gen khóa, trong đó có một đạo là tăng cường phản xạ. Không ngờ ngày nào đó, năng lực này lại được dùng... để gắp thú bông.
Cố Thanh Chanh cúi người, thò tay vào lỗ lấy con gấu bông ra, ôm vào ngực, dùng ánh mắt sùng bái nhìn Thẩm Tu Dịch – y hệt con thỏ nhỏ ôm cà rốt tươi.
Thẩm Tu Dịch kiên nhẫn hỏi:
"Còn muốn nữa không?"
"Ân!"
Hai mắt Cố Thanh Chanh sáng như đèn pha, gật đầu lia lịa.....
Khi hai người rời trung tâm thương mại, trên người Cố Thanh Chanh đã là một bộ đồ mới tinh, trong tay còn ôm cả đống thú bông. Cậu cười tít mắt, đi qua đâu cũng khiến mấy đứa nhỏ và thanh niên quay lại nhìn liên tục, ánh mắt đầy hâm mộ.
Vừa ra khỏi cửa, hai người đã nhận ra ngoài trời bắt đầu mưa.
Thẩm Tu Dịch quay ngược vào trong mua một chiếc ô, mở ra che lên đầu Cố Thanh Chanh.
Trời mưa nên họ cũng không tiếp tục dạo lâu. Ngay trước cửa thương mại là dãy cửa hàng mặt tiền, mái hiên che được phần lớn mưa.
Đi ngang một tiệm bánh Âu, thấy trên kệ trưng bày toàn là bánh kem xinh đẹp, Cố Thanh Chanh nhìn mà không nỡ rời đi.
Thẩm Tu Dịch nhìn theo ánh mắt cậu, khẽ cười, dắt cậu vào bên trong, nói với cô nhân viên đội mũ đầu bếp trắng:
"Mấy loại bánh kem này, mỗi loại lấy hai cái."
"Ai... Không cần nhiều như vậy đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!