Bị Lâm Cảnh Hàng nhìn thẳng, Thẩm Tu Yến bỗng thấy ngượng, vô thức cúi đầu xuống.
Động tác nhỏ ấy lại khiến cậu trông vô cùng dịu dàng, giống như một nụ thủy tiên chưa kịp nở, ngoan ngoãn rũ mi mắt, khiến tim người ta mềm nhũn. Trong mắt Lâm Cảnh Hàng, khoảnh khắc đó đẹp tới mức khiến anh chỉ muốn ôm cậu vào lòng.
Cả hội trường đang vì anh mà sôi trào, nhưng Thẩm Tu Yến lại lần nữa ngẩng đầu lên.
Tiếng hét, tiếng hoan hô, tiếng reo tên Lâm Cảnh Hàng như muốn xé tung mái vòm, nhưng khi bốn mắt họ chạm nhau, tất cả ồn ào bên ngoài đối với Thẩm Tu Yến đều mơ hồ như bị tắt tiếng – trong thế giới chỉ còn lại hai người họ.
Khóe môi Lâm Cảnh Hàng cong lên, ý cười trong mắt càng thêm rõ rệt, như đang hỏi:
"Áo của ta, em mang đến chưa?"
Mi mắt Thẩm Tu Yến khẽ cong, cậu nâng nhẹ túi giấy trong tay lên, không gật đầu, cũng chẳng nói gì, nhưng câu trả lời đã rõ ràng.
Cố Thanh Chanh dùng vai hích hích cậu, mặt đầy vẻ trêu chọc:
"Ngọt quá rồi đó nha, ta là quả cam mà sắp... chua thành chanh luôn rồi."
Mặt Thẩm Tu Yến hơi nóng lên, vệt hồng nhạt lan trên gò má, lại gây họa thêm cho Lâm Cảnh Hàng – anh hoàn toàn dời mắt không nổi.
Ngồi sau lưng Thẩm Tu Yến ba hàng, Doãn Chu cũng nhìn thấy Lâm Cảnh Hàng mỉm cười về phía này. Cậu ta kích động đến mức ngón tay run lên, suýt nữa làm rơi hộp hoa khổng lồ trong tay.
"Doãn Chu ca, Lâm tam thiếu đang nhìn anh đó!" – một tên tùy tùng lập tức ghé sát tai báo tin.
Tả Vũ Thần bên cạnh cũng nhe răng cười:
"Không ngờ Lâm tam thiếu thật sự chú ý tới ngươi, được đó."
Khóe môi Doãn Chu mím lại, tỏ vẻ "khiêm tốn":
"Hắn chỉ tình cờ nhìn qua thôi, các cậu đừng nói bậy."
"Không đâu, Doãn Chu ca, anh đừng khiêm tốn. Lâm tam thiếu nhìn về phía này lâu lắm rồi."
"Đúng đó, cười kiểu đó mà bảo không có ý, giống y như đang nhìn người yêu ấy chứ."
"......"
Trên sân khấu, phó xã trưởng làm MC vừa muốn tiếp tục nói thì tiếng hét lại dâng lên một đợt mới. Cậu ta đành bất lực giơ hai tay lên làm động tác ép không khí:
"Các bạn, các bạn bình tĩnh, bình tĩnh một chút đã..."
Một đợt hoan hô vừa bị đè xuống, lát sau một đợt nữa lại dâng lên, cứ thế dây dưa gần mười lăm phút, MC mới miễn cưỡng giữ cho hội trường yên được một chút.
Cậu ta thở phào, cười nói:
"Vậy tiếp theo, là phần biểu diễn tốc tính nhiều hình thức, từ dễ đến khó, do các xã viên của chúng tôi lần lượt thể hiện."
"Hy vọng sau buổi biểu diễn hôm nay, mọi người sẽ hiểu rõ hơn về tốc tính, và biết đâu có thể hứng thú tham gia rèn luyện trí lực cùng chúng tôi. Đương nhiên—" phó xã trưởng cười cười, "nếu các bạn chìa khóa thể chất muốn thử sức, chúng tôi cũng rất hoan nghênh."
Đám chìa khóa thể chất trong hội trường bật cười ồ một tiếng, không khí trở nên nhẹ nhàng.
"Và chắc mọi người cũng đang rất mong đợi một người đúng không?" – phó xã trưởng kéo dài giọng.
"Nam thần mà các bạn muốn xem... sẽ là người cuối cùng lên sân khấu, đảm nhận phần thử thách khó nhất!"
"A ——"
"Nam thần không hổ là nam thần, đương nhiên phải gánh thử thách cao nhất rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!