Chương 13: Khúc dạo hội diễn

Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Tu Yến gần như ăn ngủ ở phòng tập vũ đạo. Trong mắt cậu, chuyện khiêu vũ không có khái niệm "tốt nhất", chỉ có "tốt hơn nữa". Không bao giờ tồn tại cái gọi là cực hạn – chỉ cần còn luyện, chắc chắn sẽ tiến bộ. Chỉ cần còn đổ mồ hôi, sớm muộn gì trong lúc vô thức cũng sẽ tìm ra được một động tác, một góc độ càng khiến người ta động lòng hơn.

Mỗi tối, tới giờ cơm là Cố Thanh Chanh lại xách hộp cơm đến tìm cậu. Nhìn Tu Yến luôn tập đến tận mười giờ đêm, mồ hôi đổ như mưa, trong lòng Cố Thanh Chanh vừa xót xa vừa tức giận.

Tu Yến nhảy đã đẹp như vậy, còn cố gắng thế này, vậy mà cái tên Vu lão sư kia không những không cho cậu múa dẫn đầu, còn cố tình xếp cậu ở một vị trí không hề nổi bật, ai nhìn vào cũng biết là có vấn đề.

Nhưng trong mắt Cố Thanh Chanh, chỉ cần Thẩm Tu Yến đứng trên sân khấu thì đi đến đâu cũng là tiêu điểm. Không ở C vị thì đã sao – ánh đèn tự khắc sẽ tìm đến cậu.

Như Tu Yến hay nói: "Là vàng thì ở đâu cũng sáng."

Ba ngày trôi qua như vậy, thứ sáu cuối cùng cũng đến.

Buổi sáng là tiết lý luận chung. Học xong, Thẩm Tu Yến lấy từ trong cặp ra một túi giấy cứng tinh xảo – bên trong là chiếc áo khoác của Lâm Cảnh Hàng đã được giặt sạch thơm tho. Hôm nay cậu định nhân tiện trả lại cho anh.

Trong lớp, không ít người vẫn chưa về. Ai nấy hoặc nhiều hoặc ít đều móc ra đủ loại hộp quà đóng gói đẹp đẽ.

"Hửm?" Thẩm Tu Yến hơi nhướng mày. "Có chuyện gì vậy?"

Chẳng mấy chốc, cậu đã hiểu ra sau khi nghe lỏm mấy câu đối thoại xung quanh.

Một nữ sinh ôm bó hoa đỏ tươi, mắt sáng lấp lánh:

"Cậu cũng đi qua Tài chính học viện xem hội diễn tốc tính đúng không?"

"Đương nhiên là đi rồi chứ! Nghe nói thiên tài Lâm Cảnh Hàng – Lâm tam thiếu – sẽ xuất hiện đó. Tớ nhất định phải tận mắt nhìn thấy anh ấy!"

Nói xong cô ôm chặt hộp quà trong tay: "Hơn nữa, tớ muốn tự tay đưa quà cho anh ấy."

Một người khác hơi ngượng ngùng giơ bó hoa của mình lên:

"Tớ cũng muốn tự tay trao hoa cho anh ấy..."

Đám người vây quanh Doãn Chu lập tức cười ồn ào:

"Các cậu đưa cũng vô ích thôi, chắc gì Lâm tam thiếu đã nhìn đến. Còn Doãn Chu bọn tớ thì khác, cậu ấy chuẩn bị hẳn một hộp hoa siêu to khổng lồ, Lâm tam thiếu nhất định sẽ nhận!"

Doãn Chu ôm trong ngực một chiếc hộp hoa đen viền vàng sang trọng, bên trong là đầy hoa hồng đỏ, nghe vậy thì cười càng thêm đắc ý.

"Ơ kìa, nói vậy cũng kỳ. Chứ mấy cậu cũng có quà trong tay còn gì!" – có người bật cười.

"Bọn tớ chỉ muốn bày tỏ một chút lòng ái mộ thôi mà, không được sao?"

"Đúng đó, tụi tớ ý đồ rất đơn thuần."

"Rồi rồi, các cậu tặng hoa 'đơn thuần', tặng chocolate cũng 'đơn thuần', tụi tớ tin lắm luôn đó."

Trong phòng học lập tức tràn ngập mùi "phấn hồng" và mùi... hâm mộ ghen tị.

Đúng lúc này, ánh mắt ai đó đột nhiên chuyển sang phía Thẩm Tu Yến.

"Thẩm Tu Yến, cậu cũng định qua Tài chính học viện xem Lâm Cảnh Hàng à?" – giọng nói mang theo ý cười khinh bạc.

"..."

Ơ kìa, hai bên các người không phải đang đấu đá nhau tranh nam thần sao, sao tự nhiên lôi mình vào? Không chiến mà trúng tên là cảm giác thế nào, Thẩm Tu Yến hôm nay được trải nghiệm trọn vẹn.

Cậu thở dài trong lòng. Nhưng ngón tay vô thức lại vuốt vuốt túi giấy trong tay, khóe môi khẽ cong, lộ ra một nụ cười vừa thẹn thùng vừa ngọt ngào khó giấu.

Dù ngoài miệng không nói, nhưng cậu nhớ rất rõ: cuộc gọi mà Lâm Cảnh Hàng gọi cho cậu hôm nọ, chính là muốn mời cậu tới xem buổi hội diễn tốc tính lần này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!