Thẩm Tu Yến ôm chiếc áo khoác đã bị dính bẩn của Lâm Cảnh Hàng về ký túc xá. Vừa nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, Cố Thanh Chanh lập tức lao ra, ôm chặt lấy cậu:
"Tu Yến, cậu về rồi!"
Trong ký túc xá hiện giờ đã đủ ba người, chỉ thiếu mỗi Thẩm Tu Yến, nên hễ ngoài cửa có động là gần như chắc chắn là cậu.
Không hiểu sao, chỉ cần Thẩm Tu Yến không có ở đây, Cố Thanh Chanh với hai người bạn cùng phòng kia đều thấy gượng gạo, không được tự nhiên.
Thẩm Tu Yến vỗ vỗ cánh tay đang quấn trên cổ mình của Cố Thanh Chanh:
"Ừ."
"Tu Yến, cái này là gì vậy?" – Cố Thanh Chanh tò mò nhìn chiếc áo khoác trong tay cậu,
"Của ai thế?"
Thẩm Tu Yến đưa tay chọc nhẹ lên trán cậu ấy, nghĩ đến Lâm Cảnh Hàng là khóe miệng lại không nhịn được cong lên:
"Của một người bạn."
Thấy Thẩm Tu Yến vui vẻ như vậy, Cố Thanh Chanh cũng cảm thấy vui lây. Cậu nhận lấy áo khoác, nhìn trái nhìn phải:
"Áo khoác này đẹp ghê, nhưng mà bị bẩn rồi, tiếc thật."
"Ừ, tớ không cẩn thận làm bẩn người ta, nên mang về giặt cho sạch." – Thẩm Tu Yến giải thích.
"Để tớ giặt cho cậu." – Cố Thanh Chanh xung phong.
Thẩm Tu Yến bật cười thành tiếng, xoa xoa cái đầu xù của cậu bạn:
"Không cần, cái này thì tớ phải tự giặt."
"À... được."
Tuy rất muốn giúp, nhưng Cố Thanh Chanh vốn là kiểu Thẩm Tu Yến nói gì cậu nghe nấy, nên cũng không cố chấp thêm.
Thẩm Tu Yến gấp gọn áo khoác của Lâm Cảnh Hàng, cẩn thận nhét vào một chiếc túi nylon, tính để mai giặt, hôm nay đã muộn rồi.
Rửa mặt đánh răng xong, tắt đèn nằm xuống chưa bao lâu, cậu đã nghe hai người bạn cùng phòng xa lạ thì thầm với nhau. Một người tên là Thiệu Tuấn Triết, đang nằm trong chăn bật cười khẩy:
"Đúng là... lẳng thật."
Tai của Cố Thanh Chanh rất thính, lập tức hỏi:
"Anh nói cái gì?"
"Tôi nói, Thẩm Tu Yến ấy, lẳng thấy sợ, nghe không hiểu à?"
"Anh... anh có ý gì?!" – Cố Thanh Chanh tức đến đỏ mặt.
"Mới khai giảng mà giờ này còn vác mặt về, lại ôm một cái áo khoác lớn trong tay, không lẳng thì là gì." – Thiệu Tuấn Triết nói.
Thể chất khóa vốn đa phần gầy và mảnh, nhìn size áo khoác là biết ngay không phải của bản thân cậu ta.
"Đúng rồi đấy, dựa vào cái mặt đẹp, mới nhập học đã không chờ nổi đi tìm chỗ dựa." – bạn cùng phòng còn lại, Mạnh Tùng Duy, nói xen vào.
"Hừ, ai bảo có sắc thì được việc."
"Tu Yến không phải người như vậy!" – Cố Thanh Chanh phản bác ngay, nghe người khác nói xấu Thẩm Tu Yến, cậu còn khó chịu hơn là bị nói chính mình,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!