Thẩm Tu Yến quay lại phòng tập, cầm chổi và hót rác, hai người cùng nhau quét dọn cơm rơi trên mặt đất. Lâm Cảnh Hàng nhìn cậu, mở miệng nói:
"Em còn chưa ăn gì, để anh dẫn em ra ngoài ăn khuya."
Khó khăn lắm mới gặp được nhau, Thẩm Tu Yến cũng không nỡ lập tức tách ra, liền gật đầu:
"Ừm... được."
Rời khỏi khu dạy học, trời đã sang cuối hạ đầu thu, thời tiết lúc nóng lúc lạnh khó lường, gió đêm thổi qua mang theo chút se se. Lâm Cảnh Hàng chỉ mặc áo sơ mi, Thẩm Tu Yến thì là áo thun tay ngắn.
"Có lạnh không?" – Lâm Cảnh Hàng nghiêng đầu hỏi.
Thẩm Tu Yến lắc lắc đầu:
"Cũng tạm thôi."
"Vừa rồi em mới vận động xong, tốt nhất đừng để cảm lạnh. Hay là trước đi mua thêm một cái áo khoác?"
Thẩm Tu Yến vội vàng xua tay:
"Không sao đâu, thật sự không cần. Em đâu phải con gái, đâu cần chăm chút kỹ vậy."
Lâm Cảnh Hàng dừng bước, nghiêm túc nói một câu:
"Nhưng em là thể chất có thể mang thai."
Thẩm Tu Yến khựng lại.
Kiếp trước ở bên Hà Đống lâu như vậy, hắn chưa từng để ý tới cậu từ những chuyện chi li thế này. Hóa ra, tìm đúng người với mình, mới hiểu được sự khác biệt giữa "tự mình cẩn thận" và "được người ta cẩn thận mà che chở".
Lâm Cảnh Hàng lấy áo khoác từ tay cậu, mở ra rồi khoác lên cho cậu:
"Nếu em không muốn đi mua, vậy tạm thời mặc áo anh. Bên ngoài hơi bẩn một chút cũng không sao, che gió là được rồi."
Thực ra, áo khoác này vốn là anh cố ý mang theo để che gió cho Thẩm Tu Yến. Vừa rồi bị đồ ăn bắn bẩn, nên anh mới đề nghị đi mua áo mới. Nếu cậu không muốn đi, vậy cứ lấy bộ này mà dùng tạm.
Mùi bạc hà pha lẫn hương chanh trên áo khoác của Lâm Cảnh Hàng lập tức vây lấy Thẩm Tu Yến. Cậu hơi đỏ mặt, may mà trong bóng đêm không ai nhìn rõ, bởi vậy cũng thấy nhẹ nhàng hơn phần nào.
Hai người sóng vai đi ra cổng trường. Ánh đèn đường vàng nhạt rải trên những viên gạch đỏ lát vỉa hè. Thẩm Tu Yến ngẩng đầu, nhìn nghiêng sườn mặt của Lâm Cảnh Hàng – đường nét sắc sảo, dưới đèn như phủ một vòng sáng mờ nhẹ.
"Bệnh của anh đỡ chưa?" – cậu hỏi.
"Đỡ rồi, em yên tâm." – Lâm Cảnh Hàng vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt cánh tay lên vai cậu.
Động tác ấy mang theo ý bảo vệ rất tự nhiên, nhưng khoảng cách vẫn được giữ chừng mực – dù sao hai người còn chưa chính thức ở bên nhau.
Thẩm Tu Yến cảm nhận được hơi ấm từ bên cạnh truyền đến, nghĩ nghĩ, rồi cũng không tránh ra.
Đã chọn anh rồi, còn tránh cái gì nữa? Cậu cũng không phải kiểu người vừa do dự vừa dây dưa.
Hơn nữa, đối với sự đụng chạm của Lâm Cảnh Hàng, sâu trong lòng cậu thực ra là có một chút thích.
Chỉ là, trái tim mình... đã chết quá lâu rồi. Nó giống như một mảnh đất khô cằn nứt nẻ, lớp da già cỗi của người đã đi qua bão tố, vỡ ra từng đường mà chẳng còn chút sức sống.
Lâm Cảnh Hàng xuất hiện, giống như có người đặt xuống đó một hạt giống xanh non – rất sống động, rất tràn đầy sức sống.
Để Thẩm Tu Yến bất giác sinh ra một chút mong chờ, như thể trong màn đêm dày đột nhiên nhìn thấy ánh sáng.
Anh có thể làm trái tim mình đập trở lại không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!