TrướcSau Ngày hôm sau, sau một tuần kiểm tra liên tục đều không phát hiện vấn đề gì, bác sĩ báo cáo lại với Trì Diệu. Cuối cùng Thời Tinh cũng thoát khỏi những buổi khám toàn diện kéo dài hơn một giờ mỗi ngày.
Điều đó cũng có nghĩa thời gian nghỉ ngơi đã kết thúc, việc học tập và rèn luyện năng lực hằng ngày lại bắt đầu.
Mới tới Bắc Cảnh, buổi sáng Trì Diệu nhận lời mời của Đàm Bạch Sơn, đi duyệt Quân đoàn số .
Theo lý, với thân phận của Thời Tinh, cậu nên đi cùng. Nhưng khí hậu Bắc Cảnh quá khắc nghiệt, mà cậu mới chỉ khỏe lại được mấy hôm, vì sức khỏe của cậu, cuối cùng Trì Diệu chỉ mang theo Đàm Giác, Hạng Phi cùng vài sĩ quan cấp cao từ đội Cận vệ Hoàng gia đi cùng.
Phù Thanh nhận lệnh ở lại biệt viện, phụ trách bảo vệ Thời Tinh.
Thấy vậy, Thời Tinh có chút áy náy, liền nhỏ giọng hỏi: "Duyệt binh chủ yếu xem những gì vậy, Thiếu tướng có muốn đi không?"
Phù Thanh thật thà nói: "Cũng chỉ là xếp hàng nghênh đón, trình diễn quân bị, rồi để mấy sĩ quan mới thăng chức ra mắt Điện hạ thôi. Lần nào cũng giống hệt nhau, nhìn nhiều rồi cũng chán."
Thời Tinh: "."
Thôi, may mà Phù Thanh cũng chẳng hứng thú.
Nhìn ra được chút tâm tư từ nét mặt cậu, Phù Thanh hỏi lại: "Cậu muốn đi à?"
Thời Tinh thành thật: "Tôi chưa từng đi."
Cái gì chưa từng thấy thì tất nhiên sẽ tò mò, trong lòng cũng có phần muốn thử.
Phù Thanh cười: "Thế thì đợi về Đế đô rồi hãy xem, cơ hội còn nhiều. Chưa nói đến đội Cận vệ Hoàng gia vốn trực thuộc Điện hạ, thì Quân đoàn số 2 và số 3 đều đóng quân quanh Đế đô. Khi Điện hạ ở đó, cứ hai ba tháng lại duyệt binh một lần. Quân đoàn số 5 cũng gần. Như vậy gộp lại là bốn quân đoàn, thời tiết ở Đế đô cũng không khắc nghiệt như Bắc Cảnh.
Đến lúc Điện hạ dẫn cậu đi duyệt từng quân một, bốn quân đoàn nối tiếp nhau, xem chán thì thôi."
Thời Tinh: "......"
Vừa nhắc đến Quân đoàn số 3, cơ thể cậu đã tự nhiên thấy chùn xuống, chẳng còn mong chờ gì.
Không muốn dây vào đề tài này, Thời Tinh bèn đổi hướng: "Thiếu tướng, chiều nay anh vẫn đến phòng huấn luyện giúp tôi chứ?"
Cậu tiếp lời, nói rõ kế hoạch: "Tôi muốn ghi lại xem tinh thần lực hiện tại có thể thâm nhập vào biển tinh thần của các cấp bậc khác nhau sâu đến đâu."
Phù Thanh tối qua cũng có mặt trong bữa tiệc, phản ứng đầu tiên liền hỏi: "Cậu định chuẩn bị để chữa cho Trung tướng Đàm sao?"
Thời Tinh lắc đầu: "Không chỉ mình anh ấy."
Thiên phú đầu tiên, cách sử dụng và giới hạn, cậu đã nắm rõ.
Nhưng năng lực chữa trị cụ thể, cường độ tinh thần lực, và cả thiên phú thứ hai rốt cuộc là gì, làm sao để vận dụng. Tất cả vẫn cần tự mình thử nghiệm.
Hàng mi dài khẽ rũ, che đi đôi mắt xanh thẳm như mặt biển. Nhưng dưới hàng mi ấy, ánh nhìn của Thời Tinh vẫn sáng rõ, kiên định.
Cậu đã có tính toán của riêng mình.
Chiều hôm đó, sau khi hấp thu một thú hạch và vài khối tinh thạch như thường lệ, Thời Tinh không dùng đến năng lực trị liệu mà trực tiếp vận dụng tinh thần lực, dò quét biển tinh thần của Phù Thanh. Từ tầng ngoài đi sâu vào bên trong đều thông suốt, hầu như không gặp trở ngại. Thậm chí đến khu vực trung tâm, tinh thần lực của cậu vẫn có thể chạm đến tận đáy.
Thời Tinh bèn trêu: "Xem ra sau này, ít nhất việc chữa trị cho Thiếu tướng anh chắc chắn chẳng thành vấn đề nữa rồi."
Phù Thanh cũng mừng thay cho cậu, mong đợi nói: "Hy vọng một ngày nào đó, tôi có thể tận mắt thấy căn bệnh hỗn loạn trong biển tinh thần của Điện hạ được giải quyết."
Một người làm mẫu dĩ nhiên chưa đủ. May mà buổi chiều, Đàm Giác, Hạng Phi cùng vài sĩ quan khác theo Trì Diệu trở về nơi ở. Sau khi thử với Phù Thanh, Thời Tinh lại kiểm tra trên Hạng Phi – một thiếu tướng cấp 3S. Kết quả vẫn thuận lợi. Tinh thần lực của cậu có thể tiến vào phần lớn khu vực trong biển tinh thần đối phương, chỉ là đến lõi trung tâm thì hơi khó khăn.
Dù sao, cường độ tinh thần lực hiện tại của cậu cũng mới chỉ ở cấp SS.
Nhưng kết quả này không thể nghi ngờ, là một tin tức cực kỳ đáng mừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!