(chap này được edit trong tình trạng sốt 39độ. Nên mình sẽ beta lại sau. phát hiện lỗi cứ đá thẳng vào bài nha mn)
Thời Tinh vừa điều khiển màn chắn của mình thu hẹp dần vừa đẩy tiến về phía trước, dốc hết sức để giữ cho tinh thần lực rò rỉ từ Trì Diệu bị giam chặt trong phạm vi ấy.
Lúc còn ở khoang chính thì vẫn tạm ổn, nhưng càng tiến về khu chỗ ở, màn chắn bị thu hẹp lại càng nhỏ, Thời Tinh càng cảm nhận rõ sự chênh lệch cấp bậc tinh thần lực giữa hai người lớn như vực sâu ngăn cách.
Hiện tại cậu vẫn còn kiểm soát được, không đến mức quá sức, nhưng tuyệt đối cũng chẳng thể gọi là nhẹ nhõm.
Nhưng tất cả những điều này còn có một tiền đề lớn, đó là tinh thần lực mà Điện hạ rò rỉ hiện giờ vẫn còn rất yếu, đang trong trạng thái vô thức, hơn nữa cậu lại phát hiện kịp thời, cậu...
Thời Tinh khẳng định, trong cơ thể cậu đang diễn ra một sự biến đổi nào đó mà chính cậu cũng chưa biết rõ.
Khoảng thời gian này, từ khi bước vào giai đoạn đầu của thời kỳ trưởng thành, để phối hợp cho cậu luyện tập, Phù Thanh mỗi ngày đều dành nửa ngày ở bên cậu. Vậy mà với một sĩ quan cấp SS, những dao động mà trước đây Thời Tinh cảm nhận được, đối phương lại chưa từng phát giác dù chỉ một lần.
Hơn nữa, thời gian Thiếu tướng Hạng Phi đến làm nhiệm vụ trên phi thuyền của họ cũng không ít. Với tinh thần lực cấp 3S, vậy mà khi mọi người cùng ở chung, những dao động yếu ớt mà Thời Tinh cảm nhận được, thiếu tướng Hạng cũng hoàn toàn không hề hay biết.
Trước đây Thời Tinh còn ngờ rằng đó chỉ là ảo giác, nhưng bây giờ thì khác, cậu chắc chắn nó thật sự tồn tại.
Bởi vì mọi chuyện vừa xảy ra đã chứng minh rằng, những dao động ấy chính là tinh thần lực rò rỉ từ biển tinh thần bất ổn của Điện hạ.
Chỉ là trước kia chúng quá mức yếu ớt, ngoài cậu ra không ai cảm nhận được.
Cậu...
Thời Tinh bất chợt dâng lên một cảm giác quen thuộc, như thể mình đã từng trải qua biến đổi tương tự trong quá khứ.
Thế nhưng ý nghĩ ấy vừa thoáng hiện lên, còn chưa kịp nghiền ngẫm, thì một đợt tinh thần lực rò rỉ nữa đã bùng nổ. Lần này, luồng tinh thần lực lại ập thẳng vào màn chắn của cậu, khiến Thời Tinh cuối cùng cũng cảm thấy có phần quá sức.
Gần như theo bản năng, Thời Tinh đứng cách một đoạn, cất cao giọng gọi: "Điện hạ!"
Ngay lập tức, trong trung tâm Biển tinh thần của cậu dấy lên từng gợn sóng. Không hề khó chịu, nhưng Thời Tinh linh cảm có điều gì đó đã được truyền đi.
Khoảnh khắc tiếp theo, áp lực trên người cậu đột ngột nhẹ hẳn đi.
Luồng tinh thần lực hỗn loạn rò rỉ bất chợt lắng xuống, Thời Tinh lập tức nhận ra Trì Diệu đã tỉnh.
Hành động nhanh hơn suy nghĩ, cậu chớp lấy khoảng trống dồn nén màn chắn tinh thần lực, hai tay khép chặt, quả cầu lá chắn lập tức thu nhỏ bằng với gian phòng của Trì Diệu, triệt để ngăn cách nguồn rò rỉ với bên ngoài.
Dù đã chuẩn bị từ trước, nhưng vì khoảng cách quá gần, đợt tinh thần lực tiếp theo tuy đã được Trì Diệu khống chế giảm bớt nhiều, nhưng khi lại va đập vào màn chắn, sức ép mà Thời Tinh phải chống đỡ vẫn tăng thêm rõ rệt.
Mồ hôi lạnh lập tức rịn ra trên trán và dọc sống lưng.
Thời Tinh biết, để an toàn thì lúc này cậu nên rút lui.
Nhưng hiện tại mức tiêu hao vẫn chưa chạm tới lằn ranh đỏ mà cậu đã đặt ra trong lòng, hơn nữa Trì Diệu cũng đã tỉnh lại, cậu... Thời Tinh vẫn muốn thử thêm một lần nữa.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, lý trí và bốc đồng còn chưa kịp phân định thắng bại, một đợt tinh thần lực nữa đã vỗ mạnh lên màn chắn. Sau vài lần va chạm, Thời Tinh không rõ vì sao, nhưng cậu biết chắc mình có thể nhận ra những biến hóa cực nhỏ trong cấu trúc tinh thần lực ấy.
Ban đầu, chủ yếu là sự va đập vô thức của tinh thần lực rò rỉ từ Điện hạ.
Sau khi Điện hạ tỉnh lại, mức độ phá hủy của tinh thần lực lập tức giảm mạnh. Ở hai lần va chạm sau đó, một luồng tinh thần lực cuồng bạo khác cũng bị cậu cảm nhận thấy, tuy khi chạm tới màn chắn của cậu thì đã tan loãng gần như chẳng còn gì, nhưng Thời Tinh vẫn nhận ra một sự quen thuộc như lúc trước.
Và rất nhanh, Thời Tinh đã hiểu vì sao, bởi đó chính là luồng tinh thần lực mang tính hủy diệt còn sót lại của tinh thú ẩn trong iển tinh thần của Điện hạ.
Cậu cảm thấy quen thuộc là bởi vừa mới xử lý xong phần tinh thần lực xâm nhập trong cơ thể Thiếu tướng Hạng.
Mà hai luồng tinh thần lực này đều bắt nguồn từ cùng một con tinh thú.
Ý nghĩ xoay chuyển trong chớp mắt, một ý tưởng táo bạo lóe lên, Thời Tinh không còn do dự nữa, mà mở toang cửa phòng của Trì Diệu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!