Chương 26: Tít

Thời Tinh hơi khựng lại, chỉ vào chính mình.

Trì Diệu gật đầu.

Cậu theo bản năng nhìn ra ngoài cửa chính, về phía cánh cổng sắt nối tòa nhà với khu vườn.

Nơi đó có an ninh trông giữ. Theo lý thì một khi đã bước vào yến hội thì sẽ không được ra nữa. Ý của Điện hạ chẳng lẽ là...

Trì Diệu nhìn thấy động tác ấy, liền khẳng định: "Đúng vậy, chúng ta ra ngoài."

"Nhưng mà bình thường..."

"Ta không phải người bình thường."

Thời Tinh: "......"

Ồ.

Dù sao cũng là Bệ hạ mà.

Cậu nghẹn lời, ngoan ngoãn đi theo Trì Diệu. Quả nhiên cả đường đi không gặp chút cản trở nào. Khi vừa bước ra khỏi tòa nhà, Thời Tinh theo thói quen ngoái đầu nhìn lại. Trì Diệu đi phía trước, nhưng tinh thần lực của anh thì đang mở rộng bao phủ cậu.

Khi Thời Tinh quay đầu lại, Trì Diệu khẽ cười trêu: "Nhìn lại làm gì thế? Chẳng lẽ ta đến không đúng lúc, vừa hay em đã đổi ý rồi?"

Đổi ý chọn một trong năm sĩ quan kia.

Thời Tinh sững lại: "Không phải vậy."

Ngập ngừng một thoáng, c** nh* giọng nói: "Em chỉ nghĩ, tối nay đã theo ngài ra ngoài rồi, nếu lát nữa ngài từ chối em... thì em có phải lủi thủi quay lại không."

"Ừm... như vậy có phải sẽ rất mất mặt không?"

Trì Diệu không đáp thẳng, mà hỏi ngược lại: "Em đang thử dò ý ta sao?"

Thời Tinh ấp úng, theo bản năng muốn im lặng, nhưng rồi nghĩ lại, tệ nhất thì cũng chỉ là bị từ chối thôi, ngoài ra Trì Diệu cũng chẳng làm gì cậu cả. Chi bằng cứ nói thẳng ra. "Không có đâu."

"Ngài hỏi, em liền trả lời."

Cậu lấy thêm dũng khí, nói tiếp: "Còn mấy vị sĩ quan khác, em thật sự chưa có ý định gì. Lịch sử của hoàng thất thì đồ sộ, chỉ riêng việc cố gắng hiểu được sơ sơ những điều Thiếu tướng Phù và cận thần Hứa nói đã chiếm hết toàn bộ thời gian nghỉ ngơi của em rồi."

"À, còn phải ráng hết sức để trả lời những câu hỏi của ngài nữa."

"Giờ chỉ còn một tuần lễ thôi, có bổ đôi em ra cũng chẳng đủ thời gian... em nào có giỏi giang gì cho cam..."

Trì Diệu nghe ra được chút khác lạ, cố tình gợi lời: "Chẳng phải em chỉ học bồi thêm hai ngày đầu với Phù Thanh và Hứa Kim thôi sao? Một tuần? Sao lại thành một tuần rồi?"

Thời Tinh lập tức phấn chấn hẳn lên: "Thiếu tướng Phù và cận thần Hứa chỉ định hướng cho em thôi. Em cũng đâu thể cái gì cũng mang ra hỏi họ được. Bao nhiêu là chuyện lớn như vậy, đã hỏi suốt hai ngày liền thì cũng coi như thân lắm rồi, hỏi thêm nữa thì người ta sẽ thấy phiền mất, Điện hạ!"

"Vậy nên sau đó em cũng tự đi tra cứu lịch sử hoàng thất?"

"Đúng thế. Riêng trong thiết bị liên lạc của em, em đã mượn hơn hai mươi cuốn sách chiếu ảo để tham khảo. Thư viện của Tổ Cây vẫn còn lưu trữ lịch sử mượn sách, nếu không thì em có thể tra chi tiết ra cho ngài xem?"

Trì Diệu khoanh tay, bước đi ung dung, khẽ mỉm cười: "Không cần đâu. Em chỉ cần nói hai cuốn mà em thấy hữu ích nhất là được."

Thời Tinh liền đọc ra hai cái tên. Trì Diệu gật đầu, xem ra cậu thật sự đã đọc kỹ.

Cậu không nói sai tên sách, chứng tỏ khả năng tiếp thu cũng rất tốt.

Đứa nhỏ này còn nghiêm túc hơn anh tưởng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!