Thời Tinh nói xong, tự thấy mình đã bày tỏ rất rõ ràng và kiên quyết. Thế nhưng khi lọt vào tai Trì Diệu lại chẳng gây ra chút gợn sóng nào.
Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, hắn vẫn chỉ như thường lệ, cúi đầu xuống, ánh nhìn trở lại tập văn kiện trước mặt.
"Hứa Kim đã tìm em rồi phải không." Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định.
"Ta rất muốn biết, ông ấy đã nói gì em."
Ánh mắt Thời Tinh khẽ dao động, nhưng vẫn thành thật đáp: "Cận thần Hứa không nói nhiều, chỉ hai điều thôi. Một là, ngài cũng có tên trong danh sách ứng cử ghép đôi. Hai là, trước kia ngài vẫn chưa từng chọn ai, một phần nguyên nhân là không có người Lam tinh nào có cấp bậc tương xứng."
Điểm thứ hai ấy, Thời Tinh đã được nghe chính Trì Diệu xác nhận từ sớm hơn trong tối nay.
Trì Diệu ngẫm nghĩ một thoáng, rồi chậm rãi hỏi: "Vậy em cho rằng mình thích hợp, đúng không?"
Câu hỏi quá đột ngột, cũng quá trực diện, cũng khiến Thời Tinh lúng túng, không biết nên đáp thế nào.
Im lặng một hồi lâu, ngón tay cậu bất giác siết chặt, khẽ nói: "Nghe nói... em là người Lam tinh đầu tiên không bị tinh thần lực của ngài bài xích."
So với một câu trả lời, lời ấy giống như đang nêu lên một sự thật, lấy chính sự thật đó làm bằng chứng để chứng minh cho tư cách của mình.
Ngòi bút trong tay Trì Diệu lại khựng lại lần nữa. Có lẽ giờ phút này, việc vừa xử lý văn kiện vừa đối thoại với cậu đã trở nên khó khăn.
Anh khẽ nhắm mắt một thoáng, rồi rốt cuộc đặt bút xuống.
Ánh mắt vẫn còn dừng lại nơi văn kiện, nhưng giọng anh lại vang lên, vẫn là câu hỏi ấy: "Vậy... em thực sự cho rằng mình thích hợp sao?"
Câu hỏi được lặp lại, ngữ điệu bình thản, không nhấn mạnh, không gay gắt. Nhưng chính sự lặp lại ấy đã đủ nói lên rằng Trì Diệu không hài lòng với câu trả lời trước đó. Hắn muốn một đáp án rõ ràng, trực diện.
Thời Tinh khẽ nghẹn lại hơi thở, trong lòng rối bời. Cậu không đoán được đối phương rốt cuộc muốn nghe gì, cũng chẳng biết phải đáp thế nào mới khiến hắn hài lòng.
Trong phòng im lặng đến nặng nề, cả hai lại một lần nữa lặng lẽ đối diện nhau.
Đối chọi với Trì Diệu vốn cần rất nhiều dũng khí. Tối nay ở khu thương mại đã trải qua hai lần, đến lần thứ ba này, Thời Tinh rõ ràng đã cạn kiệt sự can đảm ấy.
Không còn gắng gượng nổi vẻ cứng cáp, cậu dứt khoát để lộ sự yếu mềm thật sự của mình. Nghĩ thế nào thì liền nói ra thế ấy
"Điện hạ, em muốn thử một lần."
Nói rồi, cậu còn trịnh trọng, đầy thành ý mà hứa: "Tuy bây giờ em rất yếu, nhưng tiềm năng của em rất lớn. Em sẽ cố gắng để xứng đáng với ngài."
Cho dù hiện tại chưa thích hợp, cậu cũng sẽ nỗ lực để trở nên thích hợp.
Đó chưa hẳn là một câu trả lời trực tiếp, nhưng hàm ý trong đó, Trì Diệu đã nghe hiểu.
Thư phòng lại chìm vào tĩnh lặng.
Một lát sau, Trì Diệu chợt cất giọng rất khẽ: "Tại sao?"
Chỉ ba chữ đơn giản, vậy mà khiến Thời Tinh choáng váng.
Tại sao... là tại sao muốn chọn hắn? Hay tại sao nghĩ mình có tư cách? Hoặc là tại sao lại muốn thử một lần?
Quá nhiều khả năng cùng lúc thoáng qua trong đầu, khiến dòng suy nghĩ của cậu như khựng lại.
Trì Diệu nói ra rồi im bặt, hoàn toàn không có ý định giải thích rõ ràng câu hỏi ấy rốt cuộc nhằm vào điều gì.
Trong bầu không khí căng thẳng như bị kéo giằng qua lại, cổ họng Thời Tinh khẽ động, nhưng cậu không dám hấp tấp mở miệng hỏi lại.
Mấy chục giây, hay có lẽ đã cả một phút trôi qua, đầu óc bị vô số suy đoán lấp kín, khiến cậu rơi vào một mớ hỗn loạn rối bời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!