Sau khi Lục Minh Tử Duệ và Chu Thanh Vũ rời đi, mọi người cũng tản ra, chả ai còn để ý đến Nam Cung Liên nữa. Cuối cùng chỉ còn lại thầy Jason đứng đó.
Ông chỉ lắc đầu mà không biết nói gì !
Chẳng biết vì lý do gì mà cô sinh viên dễ thương ông từng biết bây giờ lại thành thế này, ông nhìn cô chỉ nói một câu ngắn gọn :
"Nam Cung Liên, tôi thật thất vọng về em.."
Nói xong, ông bỏ đi để lại Nam Cung Liên một mình đứng đó. Cô ta vừa xấu hổ vừa tức giận, lòng bàn tay cô ta rỉ máu vì móng tay bị nắm chặt mà đâm vào.
"Chu Thanh Vũ, đời còn dài, mối nhục ngày hôm nay, sớm muộn tôi cũng trả lại cô gấp trăm lần. Cả Lục Minh Tử Duệ nữa, tôi sẽ khiến anh phải hối hận vì đã không chọn tôi."
Ánh mắt lóe lên một tia hung ác, cô ta nghiến răng, không cho các người trả giá, tôi sẽ không mang họ Nam Cung.
Nam Cung Liên rời khỏi hội trường đi xuống sảnh chính để tìm cha cô ta. Đi tới đâu, cũng bị mọi người nhìn chằm chằm.. cô ta thực khó chịu.
"Tất cả đều tại con tiện nhân Họ Chu kia, nhất định phải nhờ cha dạy cho nhà họ Chu một bài học." Còn chưa hết tức giận, cô ta nghe giọng nói vang lên phía sau lưng..
"Tiểu Liên lúc nãy con đã đi đâu, cha tìm con khắp nơi, thật là làm cho cha lo lắng."
Nam Cung Liên quay lại thì thấy cha cô đi tới. Lập tức cô ta khóc nức lên y như vừa mới bị ai đánh.
"Cha, cha phải làm chủ cho con, tên Lục Thiếu gia khốn kiếp kia, hắn sỉ nhục con trước mặt rất nhiều người, con muốn hắn phải trả giá."
"Được rồi, được rồi mau ngừng khóc, đã lớn như vậy mà còn khóc trước bao nhiêu người, còn ra thể thống gì ! không thấy xấu hổ sao?" Nam Cung Minh nghiêm giọng nhắc nhở con gái.
"Chuyện là thế nào? Mau kể rõ ràng chi cho cha nghe."
Nam Cung Liên vội kể lại hết toàn bộ sự việc. Sau đó cô ta bảo cha mình rằng..
"chỉ cần cha thu được người cho con, con sẽ tự xử lí bọn chúng."
Thật ra không cần con gái nhắc nhở, ông ta cũng đã lên sẵn kế hoạch, có điều ông ta vẫn còn ngại một thế lực ngầm ở Nước Mĩ này luôn bảo vệ cho Lục Thị, dù qua bao nhiêu lần điều tra ông ta vẫn không biết người chống lưng cho tên Lục Minh thiếu gia kia là ai.
Nhưng hôm nay, lại xảy ra chuyện tên Lục Minh thiếu gia kia khi dễ và sỉ nhục con gái ông ta, dám cả gan động đến con gái cưng của ông ta, thì chỉ có một chữ chết.
Hai cha con còn đang bàn tính, thì phía sau, đám người Tử Duệ đi tới, Chu Thanh Vũ trợn tròn mắt, không phải chứ? Vừa mới đụng mặt trong hội trường, bây giờ lại gặp ở sảnh chính.
Quả nhiên là có duyên mà.
Chu Thanh Vũ quay sang nói với Lục Minh Tử Duệ :
"Tử Duệ, chúng ta mau đi thôi, đừng dây dưa với cha con họ làm gì? Em không thích vị Nam Cung tiểu thư đó?"
Tử Duệ nghe cô vợ nhỏ nói xong, anh khẽ cười xoa đầu cô rồi nói :
Đám người Tử Duệ đi tới, hai bên mặt đối mặt, mắt nhìn mắt. Nhưng chưa tới 3 giây, Tử Duệ đã dẫn vợ anh và Triển Hoằng lướt qua hai người kia mà không nhìn lại.
"Chờ một chút, Lục Minh Thiếu gia. Cậu không có lời nào để giải thích việc xảy ra ở hội trường sao?"
Nam Cung Minh kéo con gái đến trước mặt Lục Minh Tử Duệ, đưa tay ra ngăn trước mặt anh, cả khuôn mặt già nua của ông ta đầy tức giận, ánh mắt hằn lên tia máu, nhìn lại càng thêm dữ tợn.
Thấy lão già Nam Cung kiếm chuyện với thiếu gia nhà mình, Triển Hoằng vội nắm lấy tay của ông ta lôi ra, giọng anh như cảnh cáo :
"Nam Cung Lão gia, ông đây là không muốn sống thêm sao? Ngay cả Lục Minh thiếu gia ông cũng dám động?"
Nói xong, anh dùng lực đẩy ông ta một cái.
Bị đẩy bất ngờ, Nam Cung Minh lảo đảo muốn ngã ra phía sau, thấy cha mình muốn ngã, Nam Cung Liên chạy vội tới đỡ ông ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!