Chương 565: Nữ Vương Yêu Tinh.

Thấy Thạch Phong mãi không nói lời nào.

Phượng Thiên Vũ cũng không nóng nảy, vừa uống hồng trà vừa lẳng lặng chờ Thạch Phong trả lời.

Giống như không hề lo lắng Thạch Phong sẽ chọn từ chối.

Bảo rương cấp Sử Thi là thứ trân quý vô cùng, tính ra nó còn hiếm hơn là vật phẩm cấp Sử Thi nữa, Long Phượng Các là gặp hên, may mắn mới bắt gặp một cái, vì nó mà tổn thất rất lớn mới lấy được.

Khoan hãy bàn đến việc mở bảo rương cấp Sử Thi sẽ được thứ gì.

Dù có mở ra vật phẩm cấp Sử Thi có thuộc tính không đặc biệt tốt đi nữa, thì giá trị của nó cũng không phải chuyện đùa.

Nếu như mở ra thứ tốt hơn cả trang bị cấp Sử Thi, thì không cần nói cũng biết nó sẽ mang lại lợi ích cỡ nào cho một công hội, chỉ tản lời đồn ra ngoài đã đủ nâng tầm danh tiếng của công hội rộng khắp rồi, chớ nói chi là khi đưa trang bị cho cao thủ đi đánh phó bản.

Bởi vì nhân số hạn chế của phó bản, cho nên trình độ thành viên trong đội ảnh hưởng rất lớn đến việc công lược phó bản, để một cao thủ mặc một món trang bị cấp Sử Thi, là có thể nâng cao tổng mức sát thương của đoàn đội trong phó bản lập tức.

Trên phương diện đánh phó bản, tự nhiên sẽ có tiến độ nhanh hơn công hội khác, dễ dàng lấy được lần đánh thông đầu tiên hơn, dễ khiêu chiến các phó bản mà công hội khác chưa thể công lược, chỉ tính riêng việc cắt giảm tổn thất trong khi công lược phó bản đã có thể tiết kiệm số chi phí lớn rồi.

Bất kỳ một công hội nào có dã tâm đều không thể bỏ qua cơ hội tốt này, huống hồ Linh Dực luôn thể hiện khát vọng phát triển lớn mạnh.

"Không biết Phượng Các chủ có biết cách để mở bảo rương cấp Sử Thi không?" Thạch Phong suy nghĩ kỹ một hồi lâu, lúc này mới lên tiếng hỏi.

Tuy là lần đầu tiên nhìn thấy bảo rương cấp Sử Thi, thế nhưng hắn không hưng phấn đến nỗi quên đi đặc tính của bảo rương.

Ở trong Thần Vực, bảo rương càng cao cấp, muốn mở ra càng khó.

Cụ thể bảo rương cấp Sử Thi thế nào, Thạch Phong không biết, nhưng mà hắn biết mọi bảo rương Ám Kim đều cần chìa khoá mới có thể mở ra. Nên bảo rương cấp Sử Thi hẳn không có khả năng mở ra trực tiếp luôn được mà nhỉ?

Nghe được câu hỏi từ Thạch Phong, Phượng Thiên Vũ không khỏi quan sát kỹ Thạch Phong vài giây.

"Không nghĩ tới hội trưởng Hắc Viêm có thể bình tĩnh như vậy trước bảo rương cấp Sử Thi, Cửu Long Hoàng thua không oan." Phượng Thiên Vũ khen ngợi.

Người thường nhìn thấy kho báu, phản ứng đầu tiên đều là muốn chiếm làm của riêng trước, dù đổi thành hội trưởng một công hội nhất lưu từng gặp vô số sóng gió cuộc đời, thì khi thấy bảo rương cấp Sử Thi vẫn sẽ kích động, muốn tỉnh táo mà không thể, dù sao lợi ích từ nó quá tốt đẹp quá to lớn, thậm chí có thể nói đây sẽ trở thành một bước ngoặt cho công hội. Vậy nên làm sao bình tĩnh được?

Nhưng Thạch Phong lại không quên ngoài đời không có chuyện bánh rớt từ trên trời xuống.

"Đúng như hội trưởng Hắc Viêm nghĩ, muốn mở bảo rương cấp Sử Thi thật sự cần một vài điều kiện, nhưng cái điều kiện ấy đối với công hội Linh Dực, tôi nghĩ không khó đạt được, dù hiện tại không được, về sau khẳng định có thể làm được, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi." Phượng Thiên Vũ không có vòng vo, trực tiếp khẳng định.

"Không biết Phượng Các chủ có thể nói cho tôi biết điều kiện mở ra bảo rương không?" Thạch Phong cười nói.

Sao hắn lại không nhìn ra Phượng Thiên Vũ có ý định giấu giếm.

Bảo rương cấp Sử Thi đấy!

Chỉ là bảo rương cấp Ám Kim đã cần chìa khóa cấp Ám Kim mới mở được, nhưng chìa khóa cấp Ám Kim còn hiếm gặp hơn bảo rương cấp Ám Kim nữa. Nếu như bảo rương cấp Sử Thi cần chìa khoá cấp Sử Thi mới có thể mở ra, thì đừng mong có ngày mở được bảo rương này.

Phượng Thiên Vũ hơi nhíu mày, không nghĩ tới Thạch Phong bám riết không tha.

Bảo rương cấp Sử Thi khiến người ta thèm nhỏ dãi, tuy nhiên cô đã sở hữu nó trong tay được một đoạn thời gian dài rồi. Muốn mà không mở nổi, chỉ có thể trưng cho đẹp, bằng không ai sẽ cầm thứ này đi bàn điều kiện?

Không nghĩ tới Thạch Phong không mắc lừa...

"Ài. Quên đi, tôi thấy nếu tôi không nói, thì hội trưởng Hắc Viêm sẽ không đồng ý mà." Phượng Thiên Vũ thở dài một hơi, "Kỳ thực điều kiện mở ra bảo rương cũng không khó. Chỉ cần góp đủ 88 viên Đá Trong Thần Bí là được, tôi đã điều tra Đá Trong Thần Bí rồi, chỉ rớt ra trong phó bản trăm người với tỉ lệ thấp, đương nhiên muốn góp đủ trong thời gian ngắn là không thể, chẳng qua với thực lực của công hội Linh Dực, góp đủ cũng chỉ là vấn đề thời gian, không phải sao?"

"Đá Trong Thần Bí?" Thạch Phong vội đè nén cảm xúc kích động trong lòng, không dám biểu hiện ra ngoài, "Tôi cũng biết thứ này, lại nghe nói cực kỳ hiếm hoi, muốn lấy được một viên chẳng hề dễ, bảo phải lấy được 88 viên, ít cũng cần mấy tháng."

Lần trước hắn vì mở phong ấn vật phá vỡ vĩnh hằng, tìm được một loại phó bản trăm người cấp Khó Khăn không cần đánh thông cũng có thể lấy được Đá Trong Thần Bí, mặc dù số lượng 88 viên cũng nhiều đấy, cần tốn không ít tiền, nhưng so với trực tiếp đi đánh phó bản trăm người, đụng vận may trúng xác suất 2% thì tính ra đỡ tốn tiền mất sức hơn rất nhiều...

"Hội trưởng Hắc Viêm, dù phải chờ một hai tháng sau mới có thể mở bảo rương, nhưng có lẽ vật phẩm cấp Sử Thi vẫn là thứ cực kỳ khan hiếm ở một hai tháng sau, huống chi bảo rương cấp Sử Thi không phải chỉ có thể mở ra vật phẩm cấp Sử Thi thôi, không chừng có khả năng mở ra một vật phẩm cấp Truyền Thuyết, đến lúc ấy là hội trưởng Hắc Viêm chiếm được lợi ích khổng lồ rồi sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!