Chương 9: (Vô Đề)

Không ngờ vận may của ta lại tốt đến vậy, chưa đầy mấy hôm, vị khách sộp kia lại tìm đến cửa.

Chỉ có điều —— vẫn là vị công tử hôm trước.

"Hôm đó ăn thử bánh mè đen của ngươi rồi, ai cũng khen ngon, năm ngày nữa đoàn thương nhân của ta sẽ đi phía bắc một chuyến, không biết ngươi có nhận chuẩn bị ít lương khô cho chúng ta không?"

Hắn khoác một chiếc áo choàng màu xanh thẫm, dáng người cao ráo, toát lên vẻ lạnh lùng, đứng trước gian hàng bánh mè giản dị của ta, trông thật nổi bật.

Vừa nhìn thấy hắn, tim ta bỗng lỡ một nhịp, mặt ngay lập tức đỏ bừng, sợ hắn hối hận, muốn đòi lại số bạc đã cho ta.

Nhưng lời nói của hắn, lại khiến ta vô cùng bất ngờ.

"Có ạ có ạ! Công tử muốn chuẩn bị lương thực cho mấy ngày ạ?"

"Mười lăm, mười sáu người, đi đi về về khoảng hai mươi ngày."

"Đoàn của công tử trên đường nhất định phải dừng chân ở quán trọ, trong quán chắc không thiếu thức ăn, nên tiểu nữ sẽ chuẩn bị cho công tử năm trăm chiếc bánh mè đen, ba mươi cân thịt khô và bốn mươi cân dưa muối để ăn dặm trên đường là đủ rồi ạ."

"Tốt." Lần này, hắn lấy trong người ra một thỏi bạc, "Đây là hai mươi lượng, nhận lấy đi."

Ta vội vàng xua tay: "Không dám, không dám, nhiều quá ạ."

Hắn nhíu đôi lông mày lá liễu của mình —— haiz, một nam nhân lại có đôi lông mày lá liễu xinh đẹp đến như vậy, thật khiến nữ tử trên cõi đời này không còn mặt mũi nào mà sống ——

Chỉ có điều, ta luôn cảm thấy, giữa đôi lông mày ấy hình như luôn ẩn chứa nỗi ưu tư, sầu muộn.

"Đừng nhiều lời nữa, cứ chuẩn bị cho tốt là được."

Ta miễn cưỡng đồng ý, nhưng thực chất trong lòng đã nở hoa: "Vậy thôi được rồi ạ."

"Bốn ngày nữa đem đồ đến khách đi3m Thanh Phong."

"Vâng ạ!"

Đợi ta mang thỏi bạc hai mươi lượng trở về nhà, khiến cả nhà đều choáng váng.

"Đây là hai mươi lượng sao?"

Thu Muội mắt tròn mắt dẹt, sờ lên thỏi bạc đang được đặt trên bàn.

Bà nội ta giáng cho con bé một bạt tai: "Lau nước miếng đi, nhỡ rơi vào bạc, bạc tan ra thì làm sao hả?"

Cha ta mặt ngơ ngác: "Xuân Muội này, vị vị khách kia có ý đồ xấu gì không đấy?"

Bà nội ta quay sang cho ông ấy một bạt tai nữa: "Sắp Tết rồi, đừng có nói gở!"

Vẫn là Mã nãi nãi bình tĩnh nhất, bà bẻ các ngón tay ra, nói: "Bốn ngày cũng khá gấp gáp, Xuân Muội, dưa muối thì nhà chúng ta có sẵn rồi; thịt khô cũng không khó, bây giờ là tháng chạp, nhà nào cũng phơi thịt khô cả, chúng ta chỉ cần mua là được, cũng chỉ mất vài lạng bạc thôi; còn bánh mè đen, cả nhà cùng làm, chắc cũng kịp. Không nói nhiều nữa, bây giờ bắt tay vào nhào bột thôi."

Chi An và An Chi đồng loạt đứng dậy: "Chúng con đi nhóm lửa nướng bánh!"

Mẹ ta ôm Đông Bảo trên giường đất, trông rất có lỗi: "Người ta yếu quá, chẳng giúp gì được…"

Tuyết rơi lả tả bên ngoài, giường đất trong nhà ấm áp, ta nhìn cả nhà, thật tốt quá, đều là người thân, đều là người thân thiết nhất của Trần Xuân Muội ta trên cõi đời này.

Đúng vậy, cuộc sống này, dù có khó khăn, gian khổ đến đâu, nhưng chỉ cần người thân ở bên cạnh, thì còn sợ gì nữa chứ?

Bốn ngày trôi qua nhanh chóng, ta đi nhờ xe bò của Triệu đại thúc trong thôn đến thị trấn, gõ cửa khách đi3m Thanh Phong.

Trong một căn phòng sạch sẽ, rộng rãi, vị khách trẻ tuổi kiêu ngạo nhìn mấy chiếc bao lớn nhỏ trên mặt đất, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!