Chương 18: (Vô Đề)

Yến Quy Chi ngồi xổm xuống trước mặt Tô Phong Ngâm, áo khoác che đi mùi hương mê người tỏa ra từ người nàng, mọi người xung quanh thở phào nhẹ nhõm.

Yến Quy Chi thấy hai gò má Tô Phong Ngâm ửng đỏ, đưa tay chạm vào mặt nàng, cảm thấy nóng bừng, liền hỏi: "Sao lại uống nhiều như vậy?"

Khóe mắt Tô Phong Ngâm ửng đỏ, ngước mắt nhìn Yến Quy Chi, ánh mắt long lanh như sóng nước, chứa đựng muôn vàn tình cảm, nàng nắm chặt tay Yến Quy Chi, áp mặt vào cọ cọ, giống hệt một chú mèo con làm nũng.

Yến Quy Chi cười nói: "Còn nhận ra ta là ai không?"

Tô Phong Ngâm nhìn vào mắt Yến Quy Chi, hai tay ôm lấy cổ Yến Quy Chi, hỏi: "Ta có xinh đẹp không?"

Vẻ đẹp yêu mị mê người, làn da mềm mại tỏa hương. Lúc này Tô Phong Ngâm đặc biệt quyến rũ, ai cũng không khỏi xuýt xoa.

Thấy Yến Quy Chi không trả lời, Tô Phong Ngâm vô cùng thất vọng. Nàng khẽ vu. ốt ve hai gò má Yến Quy Chi, nói: "Ngươi và nàng vui vẻ uống rượu đến giờ này, chắc là rượu của nàng ngọt hơn."

Yến Quy Chi hỏi: "Ngươi nói Ngọc Hàn?"

Tô Phong Ngâm không trả lời, lại hỏi: "Ta có làm phiền không?"

"Cái gì?"

Tô Phong Ngâm nói: "Có phải ngươi không thích ta?"

"Phong Ngâm."

Tô Phong Ngâm ôm chặt Yến Quy Chi, lẩm bẩm: "Ngươi rõ ràng là của ta."

Yến Quy Chi nhìn Tô Tích Giáp hỏi: "Đại ca, đã xảy ra chuyện gì?"

Tô Tích Giáp tức giận nói: "Tự ngươi gây ra chuyện, tự ngươi giải quyết đi!"

Bên này Tô Phong Ngâm lại nói: "Ngươi không nghe lời."

Lời nói của Tô Phong Ngâm không đầu không cuối, Yến Quy Chi còn chưa hiểu ra sao thì Tô Phong Ngâm đã nói hết câu này đến câu khác, hoàn toàn không cho Yến Quy Chi cơ hội nói chuyện.

Tô Phong Ngâm lấy chiếc áo khoác trắng trên tay xuống, choàng lên cổ Yến Quy Chi.

Thân hình Tô Phong Ngâm chao đảo, xiêu vẹo, Yến Quy Chi lo sợ nàng bị ngã nên vội vàng dang tay che chắn. Nào ngờ, Tô Phong Ngâm cứ thế vịn vào tay Yến Quy Chi mà quấn áo khoác trắng quanh người nàng, hết vòng trước lại vòng ra sau, vô tình khiến hai cánh tay Yến Quy Chi bị ghì chặt ra phía sau lưng. Tô Phong Ngâm túm gọn vạt áo, siết chặt ba vòng quanh người Yến Quy Chi, rồi vòng ngược ra phía trước, thắt nút gút áo ngay eo nàng.

Một đoạn vạt áo vẫn còn nằm trong tay Tô Phong Ngâm, để mặc nàng nắm giữ.

Tô Phong Ngâm, như thể đang trói một phạm nhân, bó chặt Yến Quy Chi bằng chiếc áo khoác trắng như một sợi dây thừng. Vừa giữ vững được thăng bằng, Tô Phong Ngâm liền loạng choạng bước ra ngoài. Yến Quy Chi khẽ cựa quậy, nàng lập tức quay phắt lại, giọng điệu nũng nịu xen lẫn ra lệnh: "Không được nhúc nhích!"

Yến Quy Chi khẽ thở dài trong lòng, đành đứng dậy đi theo. Thấy Tô Phong Ngâm có vẻ muốn đi về phía Tiên môn, nàng liền nói với Tô Tích Giáp: "Đại ca, Phong Ngâm say rồi, ta trước tiên đưa nàng về trước, mọi việc ở đây xin nhờ huynh."

Tô Tích Giáp gật đầu đồng ý. Yến Quy Chi cũng quay sang cáo từ với Phương Dư An và Tang Nhiêu, nhưng còn chưa kịp nói hết câu đã bị Tô Phong Ngâm giật mạnh vạt áo, lôi đi.

Hai người, một trước một sau, bước đi trên con đường, không ít tiên nhân qua lại dừng chân nhìn theo. Đúng lúc đó, Yến Đỗ Nhược đưa Ngọc Hàn trở về, từ xa trông thấy bóng lưng hai người rời đi, rồi lại nhìn về phía Tang Nhiêu và những người còn lại trên đài, thoáng do dự rồi quyết định đi lên đài tìm Tô Tích Giáp để hỏi rõ sự tình.....

Tô Phong Ngâm kéo Yến Quy Chi đến tận cổng Tiên môn tầng thứ nhất. Vị tiên tướng canh gác nơi đây, Hải Nhược, vốn là bạn tốt của Yến Quy Chi và cũng chính là con trai của Long Vương. Thật trùng hợp, hôm nay đến phiên hắn trực. Từ đằng xa trông thấy Yến Quy Chi, Hải Nhược liền cất tiếng gọi: "Quy Chi!"

Hải Nhược khoác trên mình một bộ giáp bạc, bộ giáp sáng ngời, đầu đội mũ Bạch Vũ, khuôn mặt tuấn tú phi phàm. Khi hai người đến gần, hắn nhìn thấy Yến Quy Chi bị chiếc áo khoác trắng quấn chặt quanh người, còn bị Tô Phong Ngâm nắm giữ một đầu vạt áo, liền ngạc nhiên hỏi: "Hai người... đây là chuyện gì?"

Yến Quy Chi chỉ ngắn gọn đáp: "Nàng ấy say rồi."

Rồi dịu dàng gọi một tiếng: "Phong Ngâm."

Tô Phong Ngâm khựng lại, quay đầu nhìn Yến Quy Chi. Yến Quy Chi thấy biểu hiện của Tô Phong Ngâm nửa tỉnh nửa say, hoàn toàn không đoán được nàng còn tỉnh táo bao nhiêu phần.

Yến Quy Chi đành nói với Hải Nhược: "Ta vốn định nhân dịp buổi tiệc lần này dẫn nàng đến làm quen với ngươi, nhưng xem bộ dạng này của nàng bây giờ, e là phải hẹn dịp khác rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!