Chương 9: (Vô Đề)

Trans: Chị ơi kiếm người điiiii

"Cậu…"

Chu Nghĩa âm thầm đánh giá Kỷ Yên một lượt, sau đó dẫn theo một đám người phía sau, "Hừ" một tiếng rồi rời đi.

Sắc mặt Nhiệm Cầm rất khó coi, trước khi rời đi cô ta còn nhìn vào mắt Trình Diệp, không nói lời nào.

Kỷ Yên quay lại, chiếc áo sơ mi màu đen của Trình Diệp đã ướt đẫm, vẫn còn vương mùi rượu.

Lý Mỹ rõ ràng đã bị dọa sợ, rất lâu sau mới rụt rè gọi một tiếng: "Anh…"

Anh Lý nhìn đống lộn xộn trên mặt đất, ngón tay cáu kỉnh mà gãi gãi mấy sợi tóc trên đỉnh đầu, đi lên lầu.

Những chuyện xảy ra đột ngột khiến cho tâm trạng của tất cả mọi người đều trở nên kỳ lạ.

Trình Diệp đứng hồi lâu, lửa giận trong mắt rốt cuộc cũng tiêu tán, cậu cúi đầu nhìn chằm chằm ngón tay mình một lúc mới ngồi xổm xuống nhặt những mảnh thủy tinh đầy trên sàn.

Kỷ Yên vẫn yên lặng, ngồi xuống nhặt cùng nhặt với cậu.

Trong lúc đó không ai nói với nhau câu nào.

Qua một lúc lâu, anh Lý đi từ tầng hai xuống, trên người đầy mùi thuốc, trong tay xách một túi đồ: "Trình Diệp."

Trình Diệp đứng thẳng người dậy, giữa các ngón tay đều là rác, nói: "Tổn thất của tối nay, em sẽ đền."

Hai mắt anh Lý đỏ hoe, tránh ánh mắt của cậu: "Anh em cả… đền thì thôi khỏi đi, cậu ở chỗ tôi trước nay đều tận tâm tận lực… Chút đồ này, cậu cầm đi, anh cũng chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi."

Lưng Trình Diệp cứng đờ, môi run lên một giây, không nói gì.

Năm ngón tay thon dài của cậu đón lấy cái túi, bên trong nặng trĩu, có thể cảm nhận được bên trong là tiền.

Nói đến chuyện này, cậu biết rất rõ công việc này của cậu đã hoàn toàn đi tong rồi.

Ngón tay của Kỷ Yên dừng lại, những mảnh vỡ sắc bén thoáng chốc đâm sâu vào da thịt.

"Anh!" Lý Mỹ kêu lên kinh ngạc.

Anh Lý quay sang hướng khác im lặng, thở dài một hơi: "Haiz, cậu cũng biết đấy, chỗ này của anh, nếu lại bị người ta đến phá hoại thêm vài lần, chuyện làm ăn sẽ không thể tiếp tục nữa… Hi vọng… cậu có thể hiểu."

Dưới ánh đèn, quai hàm của Trình Diệp càng hiện lên một cách sắc sảo và rõ ràng, yết hầu chầm chậm chuyển động lên xuống.

Cậu nói: "Em hiểu."

"Cảm ơn anh." Cậu còn nói.

Cảm ơn những ngày này đã chăm sóc, không nợ nần gì ai cả.

Trong đêm tối tĩnh lặng như vậy, cậu lặng lẽ thu dọn tất cả những mảnh vụn bừa bộn, đeo ba lô, đội chiếc mũ lưỡi trai rồi cô độc bước mà ra khỏi cửa quán net.

Gió đêm thổi dữ dội, cơn mưa kéo đến rất nhanh.

Ánh đèn đường ban đêm mờ ảo, vàng vọt, từng hạt mưa to rơi xuống đỉnh đầu, ngọn tóc, tạt vào mắt khiến mắt cậu cay cay.

Kỷ Yên nhìn theo bóng lưng cô đơn của cậu, dường như mọi thứ lại quay lại ngày chuyển trường hôm đấy, mưa vẫn không ngừng, cô vẫn ở phía sau nhìn, bóng dáng của cậu cứ như vậy biến mất trong cơn mưa.

Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, bước chân của Trình Diệp dừng lại, cậu quay đầu lại nhìn Kỷ Yên, từng giọt mưa tí tách rơi trượt xuống hai bên gò má xinh đẹp của cô, đọng lại một vài giọt trên mi mắt, đôi mắt cô ươn ướt.

Dường như có một luồng suy nghĩ nào đó đang giằng xé thần kinh của cậu, cậu bất ngờ kéo lấy cô, kéo cô sang một bên mái hiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!