Chương 8: (Vô Đề)

Trans: Ơ kề chị cho em solo thật à 

Trình Diệp không ngờ rằng sẽ gặp cô ở đây, nhưng cũng không bất ngờ được mấy giây, cô gái đã lùi về sau mấy bước, mở rộng cửa, để cậu thuận tiện đi vào.

"Lâu rồi không gặp nhỉ, Trình Diệp." Cô mặc một bộ quần áo dài tay dài chân, cố ý dùng giọng điệu nũng nịu nói chuyện.

Trình Diệp đã quen rồi.

Phòng không rộng lắm, trên bàn có một bàn máy tính với màn hình LCD đang hiển thị, trên bàn có vài cuốn sách đang mở, cặp sách treo sau cửa, ghế nâng xoay hướng về phía cửa, một chiếc giường trắng sạch sẽ và một phòng tắm vệ sinh có cửa hé mở.

Cô không động tới nhiều đồ đạc trong phòng và nhìn chung trông rất gọn gàng.

Trên đầu giường đặt một ít dầu thơm, có mùi hương oải hương thoang thoảng.

Trình Diệp bước tới trước phía trước bàn, đặt khay xuống.

"Ui!" Kỷ Yên đột nhiên kêu lên một tiếng, cả người đổ về phía bệ cửa.

Trình Diệp nhìn sang, mấy bệ cửa sổ của mấy căn nhà xây năm 2000, trông có hơi cũ, ổ khóa bên trên đã bị gãy hết một nửa.

Thân hình mảnh dẻ của cô gái quay lưng lại với cậu, cánh tay trần lộ ra, vì trèo lên bậu cửa sổ nên đôi dép ở chân không biết đã rơi xuống chỗ nào, các ngón chân cân đối, hồng hào, làn da trắng nõn như ngọc.

Trình Diệp di chuyển ánh mắt, bước vài bước đến xem rõ hơn, bệ cửa sổ bị hỏng rồi, cửa sổ không khóa lại được.

Cậu hơi nghiêng người hỏi: "Cậu ở đây à?"

Kỷ Yên gật đầu: "Đúng vậy."

Lông mày cậu nhíu lại: "…Vẫn không chịu về nhà?"

Vẻ mặt của Kỷ Yên vô thức thay đổi, chỉ trong thời gian ngắn, lại khôi phục lại, ngón tay lại bắt đầu quấn lấy sợi tóc xoăn quanh tai, thản nhiên mà nói: "Ừm, người đàn bà kia đang ở nhà tớ."

Cô lại cười cười: "Tớ không muốn gặp bà ta, cảnh tượng đó buồn cười lắm."

Trình Diệp nghĩ đến lần trước cô ở trên giường của cậu, nhắc đến lúc tang lễ của mẹ cô, còn khóc không ra tiếng.

Lần này, cô đứng trước mặt cậu, kể về khi gia đình tan vỡ đã có thể mỉm cười thanh thản.

Ngày đó cô đứng dưới lầu nhà cậu, nói cậu cho cô ở lại với cậu thêm một đêm.

Dấu mình trong không gian xa lạ với bốn bức tường này, chỉ là vì không muốn người khác nhìn thấy cô đang tự chữa cho mình.

Sợi dây thần kinh trong đầu Trình Diệp bắt đầu căng lên, không nói ra được là cảm giác gì.

Cậu vừa quay đi được vài bước liền bực bội muốn hút một điếu thuốc, ngón tay đã chạm vào hộp thuốc trong túi quần, lại liếc mắt về Kỷ Yên, sau đó liền buông tay ra.

"Cậu muốn hút thuốc à?" Kỷ Yên như đi guốc trong bụng cậu vậy, cô mở cửa sổ ra, bản thân đi đến cạnh giường: "Hút đi, không sao." 

Ngón tay cậu không cử động, khóe môi cuối cùng cũng buông lỏng: "Kỷ Yên, ở đây không an toàn."

Đây là lần đầu tiên Trình Diệp gọi cô bằng cả họ và tên.

Cô nhìn chằm chằm vào cậu, đôi mắt đen láy kia ngước lên: "Tại sao?"

"Khóa ở đây hỏng rồi."

"Tớ đã ở đây mấy ngày rồi." Cô nói, ánh mắt vẫn không hề di chuyển.

Những ngón tay của Trình Diệp cắm sâu vào trong da thịt, cậu cảm thấy giọng nói của mình ngày càng mất kiểm soát: "… Cậu không thể cứ ở ngoài mãi như thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!