Chương 7: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trans: Lại là iêm Tú nhée

Thời tiết ở thành phố Vân bắt đầu dần dần chuyển lạnh.

Từng cơn gió lạnh lẽo từ ngoài cửa sổ thổi dữ dội vào bên trong, trong không khí dường như có một tầng bụi rất rất mỏng, sương mù mịt không nhìn thấy được những khoảng xa.

Sau khi Trình Diệp lấy nước nóng xong thì đi từ cửa sau vào lớp, sắc mặt vẫn tái nhợt như trước, vài sợi tóc trên đỉnh đầu cong vểnh lên, quầng mắt có chút thâm.

Kể từ sau cái ngày Kỷ Yên ngủ trên giường cậu, mỗi ngày cậu nằm trên giường luôn cảm thấy khó chịu đến hoang mang, mùi kẹo sữa xa lạ còn đọng lại trên ga giường, nói rõ ràng với bản thân cậu rằng nơi đây đã bị người khác xâm chiếm.

Kẻ ngu ngốc mở rộng cửa cho người khác lên nằm lại chính là mình, đáng đời mấy ngày nay bị chứng mất ngủ dày vò.

Cậu vừa vào lớp học, ánh mắt đánh giá từ trong ra ngoài đã nhanh chóng quét qua, đám nữ sinh tụ tập thành vòng tròn nhỏ to bàn luận, thỉnh thoảng có người phát ra tiếng cười hồn nhiên.

"Haiz, Trình Diệp." Giang Dương Trạch ôm quả bóng rổ, đứng chắn bước chân cậu.

Trình Diệp điềm tĩnh nắm chắc bình nước nóng trong tay, nhiệt độ của nước nóng xuyên qua cốc thủy tinh truyền đến đầu ngón tay, ngón tay cậu cử động, hơi cúi đầu nhìn cậu ta.

Giang Dương Trạch giờ đây mới phát hiện cậu cao hơn bản thân cậu ta, giọng điệu vẫn mang vẻ khinh thường: "Lát nữa qua chơi với bọn tớ trận bóng đi."

Trình Diệp: "Thôi khỏi."

Ánh mắt của cậu lại trở nên trống rỗng, nhìn về phía trước, bước vòng qua Giang Dương Trạch để đi qua.

Giang Dương Trạch nhếch môi mỉa mai một câu, đập mạnh quả bóng rổ trên tay xuống đất, "Bịch" một tiếng, quả bóng nhanh chóng nảy lên khỏi mặt đất, đập lên lưng của người đang đi phía trước.

Chiếc áo trắng tinh ngay lập tức bị in lên một vòng tròng vết bẩn màu xám.

Với một âm thanh rất buồn tẻ, Trình Diệp đứng yên bất động giữa không trung, bước chân dừng lại.

Giang Dương Trạch lộ ra một nụ cười quỷ quái.

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên căng thẳng vô cùng.

"Đây là có chuyện gì thế? Đó không phải là lão Giang và bạn học mới à?"

"Chuyện gì đang xảy ra vại chời địu, dọa cho tớ cũng không dám nói chuyện…"

Những tiếng thì thầm to nhỏ không ngừng.

"Cậu không phải là không dám đấu đấy chứ?" Giang Dương Trạch cười đầy mỉa mai.

Cậu ta đã không ưa gì cái bộ dạng suốt ngày cứ lầm lầm lì lì của người này từ sớm rồi, đến cả nữ thần Kỷ Yên của cậu ta cũng sáp lại, mà cậu đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn.

Cậu là cái thá gì chứ?

Nhìn cái bộ dạng gà mờ đó, hóa ra cũng chỉ là một kẻ ỷ mạnh h**p yếu.

"Cậu đang làm cái gì vậy?" Văn Dương cau mày đi từ bên ngoài vào, muốn qua đó để hòa giải.

Giang Dương Trạch không thèm để ý, bước đến nhặt quả bóng, giận dữ đẩy mạnh lưng của Trình Diệp một cái: "Cậu nói chuyện đi chứ! Bị câm rồi à?!"

Nhìn cậu vẫn mang cái bộ dạng sống không bằng chết kia, không chút phản kháng, đứng im bất động.

Khi Giang Dương Trạch đứng dậy, biểu cảm trở nên đắc ý, trong giọng nói mang thêm vài phần sấc sược: "Nếu là đàn ông thì đấu một trận đi, đm đừng có lề mề như đám con gái thế chứ, các cậu nói đúng không?"

Sau lưng cậu ta là đám con trai bình thường chơi khá thân, lúc này cũng bắt đầu cười lớn một cách sấc sược, vội vàng phụ họa theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!