Trans: Tú vẫn là Tú
Trương Vận qua đời được 3 ngày, tang lễ được tổ chức không quá long trọng.
Giống như ở kiếp trước, văn tự màu đen, treo rèm trắng, hoa trắng được bài trí ngập trong đại sảnh. Người phụ nữ trong ảnh có nụ cười dịu dàng kia giống cô đến bảy phần.
Người phụ nữ trước giờ vẫn luôn nhường nhịn, lịch sự đối đãi với mọi người, sinh ra trong một gia đình trí thức, bà vẫn luôn giấu trong tim một ước mơ, chính là hy vọng một ngày nào đó có thể làm một nữ giáo viên nhân dân, có cơ hội sẽ thực hiện sự nghiệp trồng người. Đáng tiếc là khi còn trẻ lại gặp được Kỷ Vĩnh Sương, kẻ biết ăn nói, nói vài ba câu mê hoặc khiến thần hồn điên đảo, bà từ bỏ ước mơ của bà, đi theo ông ta từng bước từng bước xây dựng nhà họ Kỷ đến ngày hôm nay.
Bây giờ nhà họ Kỷ thịnh vượng, bà lại vĩnh viễn an giấc ở đây, chỉ còn lại cảnh tượng khóc lóc thảm thương.
Trong lòng có chút thê lương.
Kỷ Yên đứng trước cửa, nhìn về phía người trong quan tài: "Mẹ…"
Đến hôm nay, cô mới biết người yêu cô nhất trên thế giới này cũng đã đi rồi.
Ở kiếp trước cô không thể chấp nhận sự thật này, cô đã tới lễ truy điệu khóc lóc và làm ầm ĩ, dì Từ cũng không ngăn nổi cô. Kỷ Vĩnh Sương tức giận gọi người kéo cô đi ra, cô cho đến lần nhìn mặt cuối cùng cũng không thể giữ thể diện cho Trương Vận.
Nhưng ở kiếp này…
Quầng mắt Kỷ Vĩnh Sương rất đen, dáng vẻ này xem ra tối qua ở trên giường của người khác cũng không ngủ được, ông ta cau mày nói với người khác điều gì đó, khi nhìn thấy cô liền bước nhanh về hướng này.
"Yên Yên…" Ông ta vỗ vỗ lên vai cô, giống như sợ cô đột nhiên sẽ làm loạn: "Con phải học được cách chấp nhận hiện thực, mẹ con bà ấy…"
Kỷ Yên lặng lẽ lùi ra xa một chút, ngón tay cô quệt đi nước mắt, nhưng cảm xúc cực kỳ bình tĩnh: "Bố, con biết mẹ chỉ là đổi một nơi khác để ở bên chúng ta, bà trên trời linh thiêng cũng sẽ luôn dõi theo chúng ta, sẽ không rời đi đâu."
Cô cố ý nhấn mạnh hai chữ "chúng ta".
Sẽ luôn dõi theo… chúng ta?
Kỷ Vĩnh Sương nghe xong thì sắc mặt liền thay đổi, cô gái trước mặt sắc mặt trắng bệch, môi vẫn run run, mắt đỏ hoe, ông ta nhìn thấy cũng có chút đau lòng mấy phần, nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều: "Con có thể nghĩ được như vậy thì bố thật sự rất yên lòng… Yên Yên quả thật đã trưởng thành rồi nhỉ."
Kỷ Yên phụ họa theo vài câu, nhìn theo bóng lưng đang rời đi của ông ta.
Kỷ Vĩnh Sương vội vàng đi đến bên chỗ góc tường, quan sát xung quanh, thấy không ai đi qua đó, mới thận trọng nghe điện thoại.
"Bây giờ em gọi tới làm gì? Nhiều người như thế này, lỡ như bị nghe thấy…"
"Em đang nói linh tinh cái gì thế? Anh ở bên này đợi hỏa táng xong sẽ lập tức qua đó…"
"… Biết rồi, anh cúp máy trước đây."
Kỷ Yên trốn trong bóng tối, nắm chặt ngón tay, cho đến khi tiếng nhạc dừng hẳn, cô mới âm thầm phát ra một tiếng cười khinh thường."Tiểu Trình, hôm nay vất vả rồi."
Anh Lý đứng trước cửa, thuận tay lấy điếu thuốc từ trong hộp ra đưa cho cậu: "Mấy ngày nay việc kinh doanh trên mạng rất tốt, quán bar anh mới mở bên kia vừa mới sửa sang lại cũng bận làm mãi không hết việc, nhờ có cậu giúp một tay, giải quyết ngay vấn đề cấp thiết đó."
Trình Diệp thờ ơ nhận điếu thuốc, xin lửa đốt thuốc, kẹp giữa các đầu ngón tay: "Nên làm thôi."
Anh Lý liếc nhìn cậu, tóc trước trán xõa thấp xuống, cũng trạc tuổi với em trai ở nhà, giọng điệu cũng dịu đi vài phần: "Nếu cậu có vấn đề về kinh tế, có thể nói với anh, anh giúp…"
"Anh Lý, qua đây chút, có người tìm!" Bên trong có người thúc giục.
Anh Lý kiềm lại lời nói phía sau, nhìn thấy cậu bé không có phản ứng gì, anh ta liền vỗ vai cậu thở dài nói: "Anh vào trong trước đã, tuần sau em nhớ đến nhé."
Trình Diệp khẽ gật đầu.
Ngọn lửa trên đầu ngón tay vẫn chưa tắt, Trình Diệp thân hình cao lớn, đi thẳng tới con hẻm cụt vừa tối vừa hẹp, dập đi điếu thuốc vẫn chưa hút trên tay, không chút lưu luyến mà vứt vào trong sọt rác, phát ra âm thanh rất nhỏ.
Đồng tử cậu trống rỗng, dường như chẳng có gì có thể ảnh hưởng đến tâm tư của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!