Chương 57: (Vô Đề)

Edit: Khanh Lam

Chỉ một tuần sau khi khai giảng ở Đại học C.

Diễn đàn sinh viên của khóa mới đã nổ tung. Tin đồn lan khắp nơi rằng lứa tân sinh viên năm nay có nhan sắc đồng loạt bùng nổ, đặc biệt là hai cái tên nổi bật nhất: Trình Diệp – sinh viên khoa Kiến trúc, người đạt điểm cao nhất toàn trường năm nay; và Kỷ Yên – cô nàng tân sinh viên khoa Kinh tế – Quản lý được mệnh danh là tiểu yêu tinh, người đã khiến danh hiệu hoa khôi các khóa trước của Đại học C bị hạ gục trong vài nốt nhạc.

Thời điểm ấy, công việc đầu năm học vô cùng bận rộn. Hai khoa lại nằm cách nhau gần nửa khuôn viên, nên suốt gần một tuần, Kỷ Yên vẫn chưa có cơ hội gặp mặt Trình Diệp.

Vừa hoàn tất kỳ kiểm tra đầu vào, cô đã bị cô bạn cùng phòng Trần Hoa Hoa kéo đi dự buổi giao lưu của hội sinh viên hai khoa.

"Cục cưng Kỷ Yên, cậu nhất định phải đi với tớ đó! Tớ đã nói với bên hội rồi, ai nấy đều trông chờ cậu xuất hiện hết!"

Kỷ Yên vốn chẳng hứng thú gì với mấy buổi giao lưu này, chẳng bằng đi cùng Diệp ăn một bữa tối rồi chọc ghẹo cậu vài câu.

Cô cầm điện thoại, mở Wechat, ấn vào biểu tượng đen trơn quen thuộc.

[Pháo Hoa khác biệt]: [Anh đẹp trai, tối nay ăn cùng em không?]

Một lúc sau, bên kia mới trả lời.

[.]: [Ừ, có lẽ anh sẽ về muộn chút. Nếu đói thì gọi cho anh.]

Biết cậu bận, Kỷ Yên không níu kéo, chỉ gửi lại một sticker [OK] rồi tắt điện thoại.

Trần Hoa Hoa liếc nhìn, cười mờ ám: "Gì đây, người đẹp Kỷ, cậu có người thương rồi hả?"

Cô chớp mắt đầy bí ẩn: "Đoán xem?"

"Đoán là không có! Đừng cãi, hôm qua cậu nợ tớ một bữa, hôm nay đi với tớ đến buổi liên hoan là xong nợ. Cậu phải đi đấy!"

"Nhưng tớ đã hẹn ăn tối với người ta rồi, không gạt cậu đâu."

"Thì đi với tớ buổi chiều thôi, tối cậu về sớm là được, đôi bên đều vui vẻ."

Kỷ Yên mím môi, cân nhắc một lát rồi gật đầu: "… Được rồi."

Điều kiện cuối cùng của cô chính là phải kịp về trước bữa tối.

Buổi giao lưu là do khoa Kinh tế – Quản lý phối hợp cùng một vài khoa khác tổ chức. Nhưng khi Kỷ Yên xuất hiện, không khí dường như biến thành sân khấu riêng của cô.

Cô mặc chiếc váy liền thân màu hồng phấn nhạt, kiểu dáng tối giản của một nhà thiết kế nổi tiếng. Mái tóc đen được nhuộm màu nâu hạt dẻ gam màu thời thượng nhất hiện tại, uốn lượn nhẹ, buông lơi trên vai.

Ngũ quan của cô vốn đã sắc nét, đôi môi đỏ khẽ cong lên, nụ cười nhàn nhạt.

Vẻ đẹp vốn tự nhiên không cần son phấn, nay điểm thêm chút trang điểm nhẹ càng khiến cô trở nên rực rỡ, dẫu giữa cơn bão cấp mười vẫn đủ khiến người ta chụp 360 độ không góc chết.

Gương mặt ấy tươi sáng, kiêu ngạo, khiến cả khán phòng như có thêm ánh sáng. Nhưng khi ánh mắt cô bắt gặp ai đó vừa bước vào cửa, nụ cười trên môi khẽ cứng lại, cổ cũng rụt về.

Không gian bên trong ồn ào náo nhiệt, ánh đèn lung linh, tiếng nói chuyện rì rầm không dứt. Còn ở cửa, chàng trai đứng đó, mặc sơ mi trắng và quần đen ống đứng, dáng người cao thẳng, đôi chân dài được đường cắt tinh tế càng tôn lên vẻ tuấn tú.

Trình Diệp.

Dường như cậu đã thay đổi.

Năm xưa, cậu là một thanh niên mang nét u ám, như muốn lẩn vào bụi mờ của thế gian.

Còn giờ đây, cậu đã ổn định, khí chất điềm đạm, đứng trước giáo sư danh tiếng vẫn có thể tự tin, bình thản. Cậu ôm trong tay một chồng tài liệu dày cộp, đó là giáo trình mà cậu đang tự học thêm về vật liệu kiến trúc.

Tất cả tạo nên một dáng vẻ chững chạc, hòa giữa sự lạnh lùng và khí thế mạnh mẽ, chỉ cần cậu khẽ cong môi cười, ánh nhìn xung quanh liền bị hút sạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!