Edit: Khanh Lam
Sau một trận hôn "mưa rền gió dữ", cả hai thở không ra hơi.
Kỷ Yên đã hoàn toàn treo mình trên người cậu. Đôi môi đỏ mọng ánh lên lớp sáng mịn, khuôn mặt ửng hồng, rực rỡ như giọt sương sớm trên cánh hoa, hơi thở hỗn loạn chẳng thể ổn định.
Trình Diệp cũng chẳng khá hơn là bao. Bỏ qua làn nhiệt nóng rẫy lan khắp người, cậu hít sâu một hơi, cố gắng điều hòa nhịp thở, gân xanh bên trán nổi lên rõ rệt, cả người cứng đờ như miếng sắt nung.
Cậu nói: "… Đừng cọ nữa, xuống đi."
Giọng cậu khàn đặc, như nghiền qua sỏi đá.
Cô lắc đầu: "Không đâu, chân tớ mềm nhũn rồi."
Trình Diệp: "…"
Cậu bế cô dậy, bước vào phòng tắm với dáng vẻ mệt mỏi, đặt cô xuống rồi vội vàng quay ra, đóng cửa lại ngay lập tức.
"Đi tắm mau." Cậu nói.
Bên trong vang lên tiếng sột soạt khe khẽ. Phòng tắm tường kính mờ, ánh đèn vàng dịu hắt ra, lờ mờ phác họa đường cong uyển chuyển của người con gái.
Cổ họng Trình Diệp nghẹn cứng. Cậu mở toang cửa sổ, đón gió đêm ùa vào, mạnh tay xoa trán, buộc mình tỉnh táo lại.
Ngay lúc ấy, giọng cô vang lên tinh nghịch: "Cậu đừng vội nha, tớ ra liền đó~"
Ngọn lửa vừa tắt trong lòng cậu lại bùng lên dữ dội. Điếu thuốc rung lên giữa những ngón tay, cậu bị khói làm ho sặc.
Trong khi đó, người con gái bên trong lại vui vẻ vừa tắm vừa hát khe khẽ, tiếng nước hòa cùng giọng ca nhẹ nhàng khiến người nghe càng thêm rối trí.
Trình Diệp khẽ cúi đầu, chửi thề một câu.Khi Trình Diệp tắm xong bước ra, Kỷ Yên đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, chăm chú nhìn điện thoại. Hơi nước mờ ảo quấn quanh người cậu, tóc còn ướt lòa xòa, dáng vẻ mặc áo choàng tắm vừa lười nhác vừa quyến rũ đến cực điểm.
Cô dứt khoát đặt điện thoại xuống, khẽ vén chăn trắng.
Đôi chân thon dài, trắng muốt lộ ra bên mép giường, cô ngồi ngay ngắn bên phải, trông ngoan ngoãn như một cô học sinh nhỏ.
Đôi mắt hoa đào của Trình Diệp khẽ híp lại. Cậu bước qua, ánh nhìn lướt qua đôi mắt đen láy của cô mà không dừng lại, đi thẳng đến bên trái giường, ngồi xuống, quay lưng về phía cô. Lưng cậu thẳng tắp, cơ bắp căng cứng.
Trong phòng chợt trở nên tĩnh lặng, người phía sau vẫn chưa có động tĩnh gì.
Lòng bàn tay Trình Diệp rịn mồ hôi. Cậu lau nhẹ trán, cố kìm nén nhiệt nóng đang dâng lên, rồi nằm nghiêng, khẽ nói: "Tớ tắt đèn đây."
"Ừ."
Ngón tay cậu dài và thon, nhẹ nhàng ấn tắt công tắc.
Bóng tối tức thì bao trùm. Không gian lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của cả hai.
Một giây… hai giây…
Sau lưng vẫn chẳng có tiếng động nào.
Trình Diệp khẽ nghiêng người. Trong ánh sáng lờ mờ, chỉ thấy tấm lưng mảnh mai của cô, ngồi yên bên mép giường, không nhúc nhích.
"Kỷ Yên?" Cậu gọi.
"…"
Không ai đáp lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!