Chương 55: (Vô Đề)

Edit: Khanh Lam

Khi ánh đèn rực rỡ dần lên, bầu trời trên thị trấn nhỏ trở nên trong trẻo thăm thẳm, lấp lánh những vì sao thưa thớt.

Càng về đêm, dòng người trong thị trấn càng đông đúc, náo nhiệt.

Kỷ Yên vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, liền thấy mấy cô gái trẻ tụm lại, thi thoảng lại len lén liếc nhìn mình.

Một cô gái tóc ngắn, dáng vẻ học sinh trung học, hớn hở chạy đến, giọng đầy phấn khích: "Chị ơi… chị xinh quá! Giống hệt một ngôi sao trong phim luôn ấy… chỉ là cô ấy có cằm nhọn hơn chị chút, dáng cũng không đẹp bằng chị đâu…"

Còn chưa dứt lời, từ xa đã có tiếng gọi vang lên: "Giai Giai! Lại lên cơn mê trai rồi à? Vừa nãy xin chụp hình với anh đẹp trai, giờ lại tới chị gái nữa, có đi ngắm cảnh đêm không đấy?"

"Biết rồi mà! Đợi tớ một lát!"

Cô gái tóc ngắn quay lại cười ngọt ngào, rồi có phần ngượng ngùng hỏi: "Dạ… chị ơi, em có thể chụp với chị một tấm không? Em hứa là sẽ không đăng lung tung đâu, chỉ là sở thích cá nhân thôi, thật đó!"

Cô bé nói với vẻ ngây thơ, còn giơ ngón tay lên trán ra dấu thề.

Kỷ Yên bật cười, hỏi lại: "Vừa rồi em còn xin chụp với anh nào cơ mà?"

"Dạ, đúng rồi." Cô gái gật đầu, khi nói, đôi mắt còn sáng long lanh: "Anh ấy cực kỳ, cực kỳ đẹp trai luôn! Chỉ là hơi lạnh lùng, không cho em chụp. Nhưng em hiểu mà, đẹp trai cỡ đó thì kiêu chút cũng bình thường."

Vừa nói, cô ấy lại nhón chân, chỉ ra xa giữa đám đông: "Anh ấy vừa đứng ở kia… ơ, đâu mất rồi nhỉ… à, kìa kìa! Chị nhìn xem, anh mặc áo thun trắng đó, siêu đẹp trai luôn!"

Kỷ Yên thuận thế nhìn theo hướng tay cô bé.

Cuối tầm mắt, người đó mặc chiếc áo thun trắng đơn giản, quần dài thoải mái, lười nhác dựa vào thân cây. Bờ vai rộng, eo thon, dáng người cao và thẳng. Cậu hơi cúi đầu, đưa tay lên môi, đầu ngón tay khẽ động, ánh lửa lóe lên, khói thuốc mờ ảo quấn quanh.

"Tiếc thật, xa quá nên không nhìn rõ mặt… nhưng mà, thật sự đẹp điên luôn ấy."

Cô gái tóc ngắn tiếc rẻ thở dài.

Kỷ Yên khẽ nhướng mày: "Sao cậu ấy lại từ chối em?"

"Hầy, anh ấy nói bạn gái sẽ không vui nếu anh chụp với người khác. Câu này chắc là để từ chối khéo em thôi…" Cô gái cụp mắt, rồi nhanh chóng phấn chấn trở lại: "Nhưng chị ơi, em chụp với chị được không?"

Cô gái tuổi xuân phơi phới trong sáng bốc đồng khiến Kỷ Yên thoáng thấy lại chính mình của những năm tháng ấy thời của dũng cảm lại nông nổi.

Cô khẽ cong môi, lắc đầu.

"Ơ? Không được ạ?" Cô bé tròn mắt.

Còn chưa kịp phản ứng, cô gái trước mặt đã khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn đen nhánh của cô ấy.

Mùi hương dịu ngọt thoảng qua, cùng giọng nói trong trẻo, ngọt ngào pha chút tinh nghịch: "Không được đâu~. Nếu chụp ảnh với người khác, bạn trai chị… cũng sẽ không vui đâu."

"Gì…"

Gì cơ?

Câu hỏi chưa kịp bật ra, cô gái mặc váy dài caro, mái tóc đen buông ngang eo đã xoay người bước đi.

Tà váy khẽ bay, để lộ đôi chân trắng mịn ánh lên sắc hồng dịu, từng bước hướng về phía xa.

Một bước, hai bước, ba bước…

Khuôn mặt tuyệt sắc ẩn trong màn đêm, đường nét nghiêng nghiêng thanh thoát.

Khi cô đến gần người đàn ông đang dựa bên gốc cây, tay cậu vừa dập tàn thuốc, cô khẽ nhún người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!