Chương 5: (Vô Đề)

Trans: Vẫn là em Tú dở hơi đâyyyy :v 

Đêm rất dài, cũng đã định trước sẽ là một đêm không bình thường.

Chàng trai trước giờ vẫn luôn lạnh lùng, đột nhiên quay đầu lại liếc nhìn cô, ánh mắt đó vừa phức tạp lại mơ hồ.

Một cảm giác kỳ lạ tràn ngập trong tâm trí, lẽ nào cô… sớm đã nhận ra mình rồi?

Nghĩ lại vẫn cảm thấy thật vớ vẩn, thành phố Ninh cách xa nơi này như vậy, làm sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy được?

Vậy đã muộn như vậy rồi cô vẫn chưa về nhà, người nhà cô đâu?

Im lặng trong vài giây.

Trình Diệp chẳng muốn nghĩ tới nữa, có phiền đến mấy thì cũng không thể nhẫn tâm đuổi cô gái vừa mới khóc lóc thảm thiết ra khỏi nhà lúc nửa đêm được.

Bỏ đi, cứ cho rằng mỗi ngày làm một việc tốt đi.

Cậu gấp trang ở góc dưới bên phải của cuốn sách vật lý trong tay, ủ rũ đứng dậy nói: "Muộn lắm rồi, thật sự không muốn rời đi sao?"

Kỷ Yên vừa nghe tới chữ "đi", liền nắm chặt tay, cắn chặt môi không nói lời nào.

Kiên trì đến giới hạn cuối cùng.

Trình Diệp liếc nhìn cô: "Ở đây chỉ có một phòng ngủ."

Cậu ngoài việc ít nói, còn bị mắc chứng ưa sạch sẽ nhẹ, từ cái cách cậu dọn dẹp căn phòng không có chút hơi người là có thể nhìn ra được.

Kỷ Yên ngẩng đầu nhìn trộm cậu, đôi mắt vừa khóc xong của cô vẫn còn ngơ ngác, thấp giọng "Ừm" một tiếng.

Cô đứng dậy, ôm lấy chiếc áo phông rộng thùng thình trên người, nói: "Được thôi, tớ ngủ trên giường cậu ngủ sofa."

Trình Diệp: ?

Nếu không phải ở khóe mắt cô vẫn long lanh vài giọt nước mắt, đứng trước mặt rất tủi thân, cậu xém chút đã cho rằng cô đang đứng trên bàn thờ cao cả chục mét mà nhìn xuống hết chúng sinh.

Khóe miệng cậu nhếch lên, xém chút nhịn không được mà hỏi: Tại sao không phải cậu ngủ sofa, tôi ngủ trên giường???

Kỷ Yên thấy lông màu cậu cau lại, thỏa hiệp nói: "Hay thôi bỏ đi, hay là cậu cũng cùng ngủ trên giường đi? Chen chúc một chút cũng không sao."

Dáng vẻ đầy oai phong lẫm liệt.

Trình Diệp nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, nhưng vẫn chẳng có biểu cảm gì, vẫn đi vào trong phòng lấy chăn gối từ trong tủ ra.

Lắm chuyện, cậu nghĩ.

Chiếc bao gối còn mới, cậu trải thành hai mặt, đặt lên đầu giường cho cô, chiếc chăn mới là một chiếc màu xám đen, không có hoa văn nào, đơn giản như chủ nhân của nó. Kỷ Yên hơi cúi đầu, có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng mùi hoa oải hương trên chiếc chăn.

Cậu cúi thấp đầu, chuyên tâm làm chuyện đang làm, các đốt tay thon dài, ánh sáng tụ lại tạo thành vầng hào quang trên đầu cậu, khiến cho cả người cậu trông dịu dàng rất nhiều.

"Haiz, Trình Diệp." Cô nhịn không được cất lời.

"…" Bây giờ cậu đang rất bực mình.

"Trình Diệp!" Cô tăng mức decibel lên.

Hai tay Trình Diệp vuốt chiếc chăn vừa mới trải, đứng ở góc giường, sắc mặt u ám nhìn cô.

"Cậu tốt thật đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!